“Cho anh một cơ hội để chủ động, mau chóng nói rõ chuyện giữa anh và Trang Văn Bân đi.” Hạ Ninh nhìn anh ta và nói.
Phùng Dũng Quân trừng mắt nhìn cô, vẻ không hài lòng lộ rõ trên gương mặt của anh ta và trong giọng điệu cũng tràn đầy phẫn nộ: “Còn bảo tôi nói gì nữa đây? Cô muốn tôi nói gì đây? Chẳng phải là trước kia tôi phát hiện hắn ta qua lại với vợ tôi, không nhịn được nên liền đến cơ quan của hắn ta đánh hắn ta vài cái sao? Tôi có đánh hắn tàn phế hay giết hắn đâu chứ? Hắn cặp kè với vợ người khác thì chẳng ai truy cứu, cứ thế mà bỏ qua! Tôi mới là người bị hại ở đây! Tại sao tôi chỉ là bảo vệ chút quyền lợi của mình, xả bớt cơn tức giận mà các người cứ không chịu bỏ qua cho tôi thế?”
“Lần cuối cùng anh gặp Trang Văn Bân là khi nào?” Thang Lực chờ anh ta nói xong thì liền lên tiếng hỏi.
Phùng Dũng Quân bỗng dưng sững người, ánh mắt anh ta cố tình lảng tránh, giọng điệu tuy vẫn tỏ ra chắc chắn nhưng lại xen lẫn với chút thiếu tự tin: “Tôi chưa gặp hắn ta, và cũng không muốn gặp. Sợ gặp rồi lại không nhịn được và lại động tay đánh hắn. Các người đừng hòng vu khống tôi! Đừng có ở đó gài bẫy người vô tội!”
“Chẳng phải anh từng định hợp tác với Hứa Tĩnh, nhờ bà ta giúp anh đối phó với Lý Chỉ Huệ, còn anh thì giúp bà ta xử lý Trang Văn Bân sao? Nếu vậy thì tại sao anh lại bảo sợ gặp ông ta rồi sẽ lại không kiềm chế được mà ra tay đánh ông ta?” Hạ Ninh không nhân nhượng lập tức vạch trần anh ta.
Sắc mặt của Phùng Dũng Quân lập tức trở nên đỏ bừng, anh ta khẽ nhíu mày muốn biện hộ, nhưng lại không tìm được lý do hợp lý. Vì chính anh ta là người đã chủ động đề nghị hợp tác với Hứa Tĩnh để trả thù đối phương, và đồng thời cũng chính anh ta vừa lấy cớ sợ không kiểm soát được bản thân để tránh gặp Trang Văn Bân. Hai lời nói này hoàn toàn mâu thuẫn, khiến anh ta giờ đây dù có muốn chối cãi cũng không được.
Sau một hồi im lặng, cuối cùng anh ta cũng đã nghĩ ra một lý do mà chính mình tự cho là ổn thỏa: “Hợp tác thì phải có điều kiện trước đã rồi mới hành động chứ! Tôi ghét Trang Văn Bân, giữa chúng tôi có chút thù oán cá nhân. Nhưng nếu muốn hợp tác với Hứa Tĩnh thì ít nhất bà ta phải đồng ý giúp tôi trước. Dù cho tôi có ghét hắn đến đâu thì tôi cũng đã từng đánh hắn rồi. Còn Hứa Tĩnh cũng căm hận chồng mình không kém tôi là bao, vậy mà bà ta vẫn phải sống với tên cặn bã đó! Nếu bà ta không chịu giúp tôi xả cơn giận, thì việc gì tôi phải giúp bà ta làm chuyện khiến bà ta hả hê? Tôi không ngốc đến mức đó! Dù có ghét Trang Văn Bân đến mấy, thì tôi cũng biết kiềm chế bản thân mình mà!”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT