“Lão bá.” Thư sinh gọi khẽ.
Diệp Âm cũng nhìn theo, thấy thư sinh vẻ mặt hơi lúng túng, nhưng vẫn bước ra trước một bước nói:
“Chúng ta gặp nhau âu cũng là cái duyên, trong nhà tại hạ tuy không phú quý, nhưng vẫn còn đôi chút của cải. Nếu lão bá không chê, có thể đưa tôn nhi theo cùng. Tại hạ không dám hứa điều gì lớn lao, song việc no bụng ấm thân, ắt sẽ không để hai ông cháu phải lo.”
Ánh mắt u ám của ông lão dần sáng lên. Ông nhìn Tôn nhi, lại ngẩng lên nhìn thư sinh, sau đó quỳ sụp xuống đất, dập đầu ba cái:
“Tạ công tử, lão thân cảm tạ công tử.”
Thư sinh vội vàng nâng ông dậy:
“Lão bá mau đứng lên.”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT