Chớp mắt đã sang tháng Chạp, phố phường càng thêm náo nhiệt.
Vương thị đã sớm chuẩn bị sắm sửa hàng Tết. Diệp Âm cùng bà ra ngoài để giúp một tay, hai người kề vai mà đi, nói nói cười cười.
Lúc này, Vương thị khẽ giọng than thở:
“Từ sau khi người Cố gia tạ thế, mấy tháng đầu còn tạm ổn, nay cũng coi như qua được rồi. May mà tiểu gia chủ còn chống đỡ được, nhưng nha đầu Đình Tư kia… mỗi ngày ăn chay, mỗi ngày luyện võ, thân thể đã gầy rộc cả đi. Cứ thế này sao chịu nổi.”
Bà hiểu rõ, người trong nhà qua đời thì con cháu giữ đạo hiếu là chuyện nên làm, nhưng cũng phải tùy tình huống. Nếu không, làm gì có câu “phồn cũng phồn, giản cũng giản”? Quan trọng là lòng thành, không nhất thiết phải quá câu nệ.
Chớ nói chi bây giờ đã quá bảy tuần, cố giữ mãi cũng chẳng phải đạo.#buingoclinhTYT
“Nếu cứ cứng nhắc theo đúng quy củ,” Vương thị ngừng một chút, rồi lại nói tiếp, “lúc trước người nhà ta mất, nếu ta với Âm Âm cũng giữ hiếu như vậy, chỉ sợ chưa kịp mãn tang đã ngã bệnh mà đi theo luôn rồi.”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play