Tiểu nhị cảm thấy mình đoán không sai, tuy hắn không phải người tốt, nhưng cũng chẳng phải kẻ xấu. Nhìn thấy Diệp Âm mặc quần áo cũ kỹ, đầu tóc bù xù, hắn khuyên một câu: “Có cơ hội thì về nhà đi, bên ngoài chẳng dễ sống đâu.”
"Còn có, tuyệt đối đừng báo quan."
Diệp Âm trông như mơ hồ chẳng hiểu gì, nhưng cuối cùng vẫn kéo tay Cố Đình Tư chậm rãi rời đi.
Cố Đình Tư vẫn chưa hoàn hồn, đôi mắt nàng gắt gao nhìn chằm chằm Diệp Âm. Đối phương vẫn cúi đầu, tay khép nép, nhưng vẻ mặt mơ hồ ban nãy đã chuyển thành trầm tĩnh đầy suy tư. Sự khiếp nhược vừa rồi dường như chỉ là ảo giác của nàng.
Trong phòng giường chung của khách điếm, Vương thị sau khi giúp Cố Lãng rửa mặt thì dắt bé ra ngoài.
Chưởng quầy gọi với lại:
“Đi ra ngoài làm gì thế?”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT