Buổi tối, Cố Đình Tư nằm trên giường, ánh trăng bị song cửa chia cắt thành từng mảnh, từng mảnh, quạnh quẽ cô tịch.
Cố Đình Tư nhắm mắt lại, nhưng nàng xưa nay vốn rất dễ ngủ, tối nay trong đầu lại lẩn quẩn một gương mặt tuấn tú như trăng sáng, phong tư tựa gió mát.
Cố Đình Tư tức giận nện giường: “Cái loại thư sinh yếu ớt như vậy, có gì hay để mà nghĩ đến chứ !”
Nhưng càng không muốn nghĩ, lại càng không nhịn được mà nghĩ tới, nàng không cam lòng mà ngồi bật dậy.
Cố Đình Tư nghĩ mãi không ra, rõ ràng lúc đầu nàng đối với Hoàn Cẩn chỉ là tâm tư bình thường, vì sao đến cuối cùng lại trở nên như vậy.
Một lát sau, Cố Đình Tư giận dỗi đứng dậy, rõ ràng là Hoàn Cẩn liên tiếp đến tìm nàng, chuyện vặt như đậu xanh hạt mè cũng đến tìm nàng, còn muốn cùng nàng ăn cơm, đi dạo phố.
Dân phong Đại Ninh vốn rộng rãi, nhưng nàng và Hoàn Cẩn vốn không thân không quen, cho dù Hoàn Cẩn mời nàng ăn cơm là để tạ ơn, nhưng mà vừa dạo phố, lại còn tặng hoa đăng…

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play