Hoàn Cẩn để Khang Hòa ăn cơm trước, đứa nhỏ này thật thà, ánh mắt sáng rỡ, bởi vì tuổi nhỏ mà sức lực không bằng người trưởng thành, cho nên lại càng dốc sức.
Như thế bận rộn cả buổi trưa, người lớn còn giang không nổi lưng, huống chi là một hài tử mới choai choai.
“Tạ… tạ đại nhân.” Mũi Khang Hòa cay cay, từng ngụm từng ngụm ăn cơm. Một bát cơm trắng to đầy ụ, phía trên là một cái đùi gà to, còn có trứng xào, Khang Hòa ăn vô cùng ngon miệng.
Mà cửa hàng bán cơm kia giờ khắc này cũng đang bàn tán chuyện này.#buingoclinhTYT
“Nghe nói là thủ hạ của Hoàn đại nhân, ra tay rất hào phóng, một bát cơm cho ta một trăm văn.” Lão phụ nhân không một chút tiếc cái đùi gà to kia. Ngược lại còn vui mừng vì hôm nay mình hầm gà, bằng không số tiền này đã vào nhà khác.
Người khác hiếu kỳ hỏi: “Hoàn đại nhân tới thôn chúng ta làm gì, chẳng lẽ là vì Khang Hòa?”
Trong phòng bỗng chốc trầm mặc, giây lát sau lão phụ nhân mới than thở: “Có lẽ vậy.”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT