Trương Phúc Toàn phi thường có ánh mắt, sớm đã mang những người khác lui ra, trong cung điện rộng lớn chỉ còn lại hai người Cố Triệt và Diệp Âm.
Diệp Âm tin tưởng vào trực giác của chính mình, cô xoay người khép cửa đại điện, dưới ánh mắt nghi hoặc của Cố Triệt, đột ngột ôm lấy chàng, ngửa đầu hôn lên môi.
Cố Triệt phản ứng lại rất nhanh, lập tức tăng thêm thế công.
Diệp Âm nhắm mắt lại nghĩ thầm, may mà buổi chiều đã nhai không ít lá bạc hà, giảm đỡ phần nào mùi vị trong miệng.
Mặt trời lặn xuống, hoàng hôn kéo đến, trong cung điện chỉ thắp hai ngọn đèn lồng, toàn bộ đại điện rõ ràng u ám tĩnh lặng, khiến Diệp Âm không khỏi nhớ đến bầu không khí trong những bộ phim cổ.
Chuyện hôn môi như vậy, một lần rồi lại một lần, quen thuộc sẽ khiến người ta cảm thấy vô cùng mỹ diệu. Loại cảm giác đó tựa như giẫm lên mây, cả người đều nhẹ bẫng.
Cô dang hai tay vòng lấy cổ Cố Triệt, giọng nói mềm nhẹ giải thích: “Phương Bắc vẫn không an phận, ta cũng không biết có thể thuận lợi qua được năm mới hay không. Đến lúc bắc phạt, nương ta sẽ lại rất lâu không được gặp ta.”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play