Mặt trời đã lặn sau núi, Diệp Âm bảo mọi người dừng chân nghỉ ngơi, cô đi đến bên xe ngựa, nhìn người bệnh bên trong, hộ vệ bị thương nặng nhất sau khi dùng thuốc đã tắt thở. Mấy người còn lại thì hồi phục không tệ.
Bọn họ vừa thấy Diệp Âm liền muốn hành lễ, bị cô ngăn lại:
“Các ngươi cứ an tâm mà dưỡng thương.”
Diệp Âm tìm mấy người đi đào hố, đem hộ vệ vừa mới tắt thở chôn cất. Sau đó lại đi an ủi mấy câu với nữ quyến Thanh gia.
Cô vốn không phải người ôn nhu săn sóc, an ủi cũng có phần cứng nhắc lúng túng. May là Phương thị các nàng đều hiểu hảo ý của Diệp Âm, thậm chí còn có chút cảm giác thụ sủng nhược kinh.
Muội muội Thanh Dương Trần là Thanh Nguyên vẫn luôn chờ bên cạnh mẫu thân, tò mò nhìn Diệp Âm.
Bởi vì Diệp Âm không giống với bất kỳ nữ tử nào nàng từng gặp, hoặc nên nói, Diệp Âm là người hiếm có nơi thế gian này.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play