Minh vương thật giống như cuối cùng đã tìm được biện pháp tự cứu lấy mình, nhanh chóng dừng bước lại. Tửu sắc đã ăn mòn thân thể của hắn, hắn còn đang tráng niên cũng đã mất đi hùng tâm, thấp kém như chó.
Giờ khắc này Minh vương ngẩng đầu, đầy cõi lòng khát vọng nhìn chằm chằm Diệp Âm, vội vã nói: “Ta đầu hàng, đừng giết ta, đừng giết ta.”
Diệp Âm kéo cương ngựa dừng lại, ánh mắt lạnh như băng: “Ta đã truy sát ngươi, đồng thời chém giết huynh đệ của ngươi, ngươi có oán không ?”
“Không có, không có.” Minh vương liên tục lắc đầu: “Là chúng ta không bằng người, chúng ta xứng đáng.”
Diệp Âm tung người xuống ngựa, đi đến gần Minh vương, “Thật chứ?”
“Ta nói những lời này đều phát ra từ chân tâm.” Minh Vương nhìn Diệp Âm, ánh lửa chiếu sáng nửa khuôn mặt hắn, phủ lên một tầng sáng dịu dàng, thoạt nhìn thật thà hiền lành, nhưng nửa còn lại ẩn trong bóng tối, mí mắt hơi rủ, vừa tỏ vẻ cung kính, cũng vừa che giấu tâm tình trong mắt.
Minh vương dùng giọng nói ôn nhu nhất đời mình: “Âm tướng quân thần dũng hơn người, ta thật sự khâm phục, không dám sinh ác ý nữa. Trước đây là ta không đúng, ta xin tạ tội với ngài.”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT