Chờ đến khi Diệp Âm mang theo Huyền kỵ vệ đến Kim Thành, Cố Đình Tư liền đem lời của tiểu đầu lĩnh chuyển cáo lại. Diệp Âm gật đầu: “Yên tâm, ta sẽ không khinh địch.”
Trận chiến này chỉ có hai kết quả: hoặc nghĩa tử của Trương Nguyên Khánh thật sự mạnh đến mức không còn lời nào để nói, giết sạch Diệp Âm và mọi người đến không còn một mống. Hoặc là Diệp Âm sẽ dẫn người hung hăng đánh bật kẻ địch khỏi địa bàn Xích Bào quân, một trận này sẽ khiến danh tiếng Huyền kỵ vệ vang xa.
Diệp Âm trở về quân doanh. Dưới trời trong nắng sáng, cô mặc một bộ chiến phục màu đen, sắc mặt nghiêm túc: “Chư vị, trận chiến này chúng ta phải đối mặt chính là Thiên Lâm quân nổi danh tàn nhẫn, kẻ địch thế tới hung hăng, nhưng chúng ta không thể lùi bước.”
“Nếu chúng ta lui, số lương thực vừa mới thu được sẽ thành món ăn trên bàn của người khác, người già trẻ em vừa mới có thể thở dốc cũng sẽ chết dưới đao của kẻ địch. Tôn nghiêm bị cướp đoạt, lương tri bị mất đi, như vậy sống sót còn có ý nghĩa gì?”
Đôi mắt Diệp Âm sáng như đuốc, như cây đuốc đang cháy rực trước gió: “Nếu trận chiến này ta bất hạnh bỏ mình, tuy người không thể thắng trời, nhưng ta nhất định đã dốc hết toàn lực. Trên đường xuống Hoàng Tuyền, ta có thể ngẩng đầu ưỡn ngực mà nói: Ta không thẹn với bất kỳ ai.”
Mọi người nghe xong, lòng như sôi trào. Mã Tồn Kim cảm thấy ngọn lửa này như thiêu đốt lòng hắn, lớn tiếng nói: “Âm cô nương, ngài khỏi lo. Trên trời dưới đất chúng ta cùng ngài đồng hành.”
“Đúng vậy! Huyền kỵ vệ khổ cực huấn luyện chính là vì ngày hôm nay!”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play