Hai ngày sau, các triều thần bất ngờ đồng loạt dâng tấu, buộc tội Uông Trung Nghĩa tàn hại trung lương, kết bè kéo cánh, chiếm đoạt ruộng đất của dân chúng, làm đủ điều ác. Uông Trung Nghĩa lập tức bị Nguyên Nhạc Đế hạ lệnh bỏ vào ngục.
Hành động này rõ ràng là để làm cho thiên hạ xem, Thành Vương thì cứ luôn miệng kêu gọi thanh quân trắc*, nay Nguyên Nhạc Đế tự tay trừ gian thần, lại còn bắt mấy đứa con của Uông Trung Nghĩa ra tra xét, coi như đã có câu trả lời.
* Thanh quân trắc*: làm trong sạch triều đình.
Cho dù không có chuyện của Ninh Hầu tướng quân, Nguyên Nhạc Đế cũng sẽ không giữ lại Uông Trung Nghĩa. Bao nhiêu chuyện hắn gây ra, Nguyên Nhạc Đế không thể không rõ. Hắn chỉ giữ lại Uông Trung Nghĩa vì còn giá trị lợi dụng.
Nhưng cuối cùng Uông Trung Nghĩa lại thay hắn gánh hết tai tiếng.
Quản gia bên cạnh thấy Thanh phụ sắc mặt không đúng, lo lắng hỏi: “Lão gia, người sao vậy?”
Thanh phụ lau mặt, vẻ mặt trở lại bình thường: “Ta có vài thứ, ngươi giúp ta đưa về quê cũ.”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT