Thiệu Hòa rời đi, đối với Diệp Âm mà nói chẳng khác gì một cú đánh nặng nề. Từ tận đáy lòng mà nói, ngoài Vương thị và Cố Triệt, người mà Diệp Âm hao tâm tổn trí nhiều nhất chính là Thiệu Hòa.
Trong lòng cô, vốn dĩ rất coi trọng và yêu mến đứa “sói con” này, cũng không ngờ rằng sói con vừa đưa vuốt ra với cô thì đã quay đầu bỏ chạy.
Việc Thiệu Hòa có thể mang theo ngựa và thanh thiết đao đi, hoàn toàn là bởi vì Diệp Âm tín nhiệm và trọng dụng hắn, nhờ thế hắn mới rời đi suôn sẻ đến vậy. Nghĩ đến đây, trong lòng Diệp Âm lại càng thêm tự trách.#buingoclinhTYT
Trên trời mây đen cuồn cuộn, một giọt mưa lạnh lẽo rơi đúng vào chóp mũi Diệp Âm.
Cô ngẩng đầu lên, trời bắt đầu mưa.
Cơn mưa đến nhanh và dữ dội, chỉ trong chốc lát, những hạt mưa lác đác đã biến thành một trận mưa to như trút nước. Diệp Âm không có ý định tránh mưa, cứ thế đứng yên trong sân, không hề nhúc nhích.
Cho đến khi một cành cây trẩu bị gió đánh trúng đầu cô, Cố Triệt, đứng bên cạnh, nắm chặt tay, nhìn cô chằm chằm, không nói một lời.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT