Nói đến đây, Vương Hiểu Điệp không nhịn được mà phản bác: "Tôi không hề làm tổn thương bọn họ! Thiến Thiến, chị Tằng... và cả cậu nữa, đâu có chuyện gì xảy ra đâu!"
"Đúng vậy, chẳng có chuyện gì xảy ra cả, chẳng ai bị tổn hại một cọng tóc nào." Chúc Vấn Thiện nhướng mày, "Chỉ là vì cái chết của cậu mà rơi vài giọt nước mắt, chỉ là vì không thể thay đổi vòng lặp mà tự trách, day dứt, đau lòng, chỉ là vì không thoát khỏi ảo cảnh mà hoang mang sợ hãi..."
"Vương Hiểu Điệp, cậu nghĩ rằng tổn thương tinh thần thì không tính là tổn thương sao?"
"Tôi... tôi..."
Vương Hiểu Điệp rất muốn phản bác, nhưng đối phương nói rất có lý, cô ấy lắp bắp “Tôi… tôi” một hồi lâu cũng không tìm ra được lý do chính đáng. Cuối cùng, bị ánh mắt chế nhạo của Chúc Vấn Thiện đâm trúng tim đen, cô ấy dứt khoát từ bỏ việc giãy giụa, vừa khóc vừa hét lên:
"Tôi không làm hại ai cả, chưa từng làm hại ai! Tôi chỉ muốn nhận được một chút quan tâm mà thôi, thế thì có gì sai chứ! Cho dù các cậu không đến thì vài ngày nữa, tôi cũng sẽ để Quách Miểu Miểu quay về mà..." Nói đến đây, giọng cô ấy nhỏ dần, có phần chột dạ: "Giống như... giống như trước đây tôi đã làm với những người khác, tôi sẽ tìm người khác, tôi không giữ một người mãi mãi đâu..."
Ồ.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT