Sáng sớm tinh mơ, trong thành thị tràn ngập tinh thần phấn chấn mà dậy sớm.
đoàn người Triệu Quế Hoa của Hạnh Hoa tới trạm xe lửa, đó là hướng tới cuộc sống tốt đẹp.
Nhưng ở một địa phương khác của thành thị thì bất đồng, khu phía đông thành phố có một cái đại viện, từng nhà đều phải dậy sớm đi làm, Nhưng buổi sáng hôm nay, mỗi người đều có biểu tình cổ quái, Quan Quế Linh dậy sớm nấu cơm, liền thấy trong viện tốp năm tốp ba ríu rít.
Mụ nghi hoặc ra ngoài, hỏi: “Làm sao vậy?”
Vừa hỏi, mọi người cứ như là hoảng sợ, vừa thấy là mụ, thay đổi sắc mặt, biểu tình quả thực như là thấy cứt chó, hận không thể trốn xa đến tám trăm dặm. Thật ra lúc trước kia cũng là cái dạng này, bởi vì Quan Quế Linh thích chiếm tiện nghi và thích ăn vạ người khác, cho nên mọi người trong viện đều không lui tới với mụ ta.
Nếu không phải Trịnh Vũ Phong nhà đó biết làm việc, nhà mụ chỉ sợ chắc khác gì chuột chạy qua đường (ai cũng muốn đánh).
Nhưng mà hôm nay, biểu hiện quá rõ ràng.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play