Trịnh Tuệ Phương nhìn bọn họ, ngay sau đó khom lưng thật sâu, đôi mắt rưng rưng: “Cảm ơn mọi người, em sẽ nhớ rõ lòng tốt của hai người.”
Quan Hồng xua tay: “Ai cần mày nhớ rõ, một con quỷ nghèo.”
Trịnh Tuệ Mân: “Em nhanh chóng đi thôi, không có việc gì đừng tìm chị, chị con mẹ nó còn phải trả nợ dù mem đây.”
Trịnh Tuệ Phương: “em……”
Trịnh Tuệ Mân: “Em bớt em em gì đó đi, em đi ra bên ngoài đừng tùy tiện tin tưởng người khác, cảnh giác với người khác một chút, kiểu nhìn giống người tốt hiền từ biết ăn nói cũng đừng tin tưởng, trên đời này không có ai nhìn có vẻ ôn hòa hơn ba chúng ta, vậy mà vẫn là một con rắn độc đó, người một nhà còn có thể bày ra gương mặt ôn nhu tính kế người khác, càng đừng nói là người ngoài.”
Trịnh Tuệ Phương cố gắng nhớ kỹ, nói: “Em biết rồi, em nhất định sẽ cẩn thận.”
Cô bé không biết cảm tạ người tốt như thế nào, chỉ biết khom lưng.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play