“Cậu nói cái gì?” Trong nhà hàng xoay, Phong Ý lạnh lùng nhìn Lý Minh, vẻ mặt không vui, khí thế áp bức đến mức gần như muốn ép chết người.

“Xin lỗi, Ngũ gia.” Lý Minh nhìn sắc mặt Phong Ý âm trầm, cúi đầu, “Lục tiểu thư nói cô ấy không nhận lời mời của người lạ. Ngài lại nói không thể cưỡng ép, cho nên……”

Kỳ thật, hắn cảm thấy có chút kỳ quái, ngũ gia rất ít khi về nước, theo lý mà nói hẳn là sẽ không quen biết Lục Thất, đặc biệt cô ấy còn là vệ sĩ của Phong Ngự. Nhưng xem thái độ của Ngũ gia hình như rất để tâm đến cô, đặt bàn ở đỉnh tầng nhà hàng xoay, cơm Pháp lãng mạn, còn tự mình thắp nến chơi nhạc, đây đều là thủ đoạn theo đuổi con gái. Người như Ngũ gia, trời sinh đã khiến người ta phải nhìn lên, chưa từng có ai lọt vào mắt hắn. Lục Thất này xinh đẹp thì có xinh đẹp, nhưng so với tiểu thư Helena nóng bỏng nước M thì lại kém một bậc. Ngay cả Helena mà Ngũ gia còn chướng mắt, nhưng lại để mắt đến Lục Thất, làm hắn không khỏi cảm thấy mới lạ. Tuy nhiên, có cho vàng hắn cũng không dám biểu lộ ý nghĩ này ra, nếu không e rằng hắn không qua khỏi đêm nay.

Phong Ý xua tay, trầm giọng nói: “Được rồi. Ngày mai, tôi sẽ đích thân đi gặp cô ấy. Đi thôi.” Kỳ thật, hắn cũng không có nhiều thất vọng. Có vẻ như trong lòng hắn, Lục Thất nên là như vậy, kiêu ngạo nhưng dè dặt, muốn mời cô thì cần phải đích thân tới, tỏ đủ thành ý, cô mới đáp ứng. Rõ ràng Lục Thất chỉ là một vệ sĩ tầm thường nhưng Phong Ý lại cảm thấy cô hẳn là hơn thế mới đúng. Hắn cũng không rõ vì sao bản thân lại có suy nghĩ như vậy, dường như điều này đã khắc sâu vào linh hồn hắn.

Sáng sớm hôm sau, Tô Lê đến phòng Phong Ngự đánh thức hắn như thường lệ, nhưng lại phát hiện hắn đã đi rồi.

“Có chuyện gì mà cậu chủ đi sớm vậy?” Tô Lê hỏi quản gia.

“Hình như có người nào đó gọi cho cậu ấy, nghe xong thì đi gấp lắm! Có mang theo vệ sĩ, cô không cần lo lắng đâu. Thiếu gia còn dặn dò, hôm nay cho cô nghỉ một ngày, không cần theo cậu ấy.” Quản gia cười tủm tỉm nói.

Tô Lê gật gật đầu, cũng đã âm thầm phân phó 2333 tra xét nam chính đi đâu.

[ nam chính nhận được điện thoại của lớp trưởng, nói là nữ chính đã xảy ra chuyện. ] 2333 nói, [ trên đường đi học nữ chính gặp phải lưu manh, gã cứ đeo theo chọc ghẹo cô ấy nên cô ấy tức giận đạp gã một cú, ai ngờ gã ngã xuống đất xỉu luôn. Sau đó, nữ chính bị bắt đến đồn cảnh sát, lớp trưởng thân thiết với nữ chính nên mới gọi điện nhờ nam chính hỗ trợ. ] - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel.net chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng tყt.

Tô Lê bóp trán, [ cái gì mà loạn xà ngầu thế! Nói về tên lưu manh kia trước đi. ]

[ Tên lưu manh đó cắn thuốc quá nhiều, thân thể nát bấy rồi, chạy tới dê xồm nữ chính, kết quả bị nữ chính đá một cú ngất luôn. ] 2333 giải thích nói, [ cho nên dù nam chính không đi, cô ấy cũng sẽ không có việc gì. ]

Tô Lê gật gật đầu, [ thế nam chính đâu? Hắn vừa nghe nữ chính xảy ra chuyện đã chạy đến đó à? ]

[ đúng vậy, thoạt nhìn dáng vẻ lo lắng lắm á! ] 2333 nói.

[ chậc, quả nhiên là nhất kiến chung tình. ] Tô Lê chau mày, mới quen biết ba ngày đã làm tới cỡ này rồi, hiệu suất của nam nữ chính không đùa được nha!

[ bọn họ còn ở đồn cảnh sát không? ] Tô Lê hỏi. ( truyện đăng trên app TᎽT )

[ bọn họ đi bệnh viện rồi, trong lúc tranh chấp nữ chính bị xây xát một chút. ]

[ được rồi, chúng ta cũng đi bệnh viện xem thử. ] Cơ hội tốt để xoát cảm giác tồn tại như này ngu sao lãng phí?

Tô Lê định chạy tới trước mặt nam nữ chính xoát cảm giác tồn tại, nhưng mà người tính không bằng trời tính. Lúc cô vừa mở cửa thì nhìn thấy một hàng siêu xe nối dài, không khỏi im lặng.

[ Giống cảnh trong một bộ phim thần tượng não tàn, còn tôi là nữ chính ghê á!]

Tô Lê đứng hình.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play