"Mày lại đánh tao ..." Lưu Nguyệt Anh đau đến chảy nước mắt, lời nói còn mang theo vài phần tủi thân.
"Tôi đánh cô vì tôi muốn nhắc cô nên giữ cái miệng sạch sẽ một chút! Rốt cuộc thì người nào mới là kẻ gây chuyện trong lòng của cô hiểu rõ ràng nhất! Rõ ràng là cô sai con trai của mình đẩy Viên Viên của nhà chúng tôi, Đoàn Đoàn thấy em trai bị đẩy ngã nên mới ra tay.
Lưu Nguyệt Anh, sao cô lại không biết xấu hổ mà vẫn còn quậy đến như thế? Con trai của tôi còn nhỏ hơn 3 tuổi so với con trai của cô. Rốt cuộc thì ai mới là người ức hiếp ai? Còn nữa nhà họ Hạng các người bốn người cùng nhau đánh cô họ của con trai tôi, một đám người đánh một người, mấy người không biết xấu hổ hay sao?" Lý Kim Phượng chất vấn Lưu Nguyệt Anh trước mặt mọi người.
“Không phải...”
"Im đi!" Lý Kim Phượng không cho Lưu Nguyệt Anh nói chuyện.
Thay vào đó, cô nhìn về phía Đoàn Đoàn, người đang đứng cạnh cô mà không hề sợ hãi, “Cục cưng, nói cho mẹ biết những gì đã xảy ra lúc nãy đi.”
Mặc dù Đoàn Đoàn vẫn chưa qua sinh nhật năm tuổi nhưng vẫn được xem là năm tuổi và đã có thể biểu đạt rõ ràng hết thảy những gì mình thấy. 

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play