Mặc dù biết anh đang nói đùa, nhưng Ôn Nam vẫn bị lời nói này của anh
làm cho rung động, động tác trên tay cũng mạnh hơn, trực tiếp đặt bông gòn lên
vết thương của Cố Quyết.
"Đau đau đau..."
Ôn Nam vội vàng chuyển bông gòn đi, ngại ngùng nói xin lỗi: "Thật
xin lỗi, tôi không cố ý đâu, cậu đau lắm sao?"
Cố Quyết híp mắt lại ngồi liệt trên ghế, chau mày lại, trong miệng vẫn
còn lẩm bẩm, trông có vẻ rất đau đớn.
Anh lặng lẽ chừa ra chút khe hở, lén liếc nhìn Ôn Nam một cái, muốn
nhìn thấy phản ứng của cô nhiều một chút.
Quả nhiên Ôn Nam rất dễ gạt, kỹ thuật diễn xuất vụng về của anh cũng
lừa được cô đến mức tay chân luống cuống, vẫn luôn miệng hỏi anh có đỡ hơn chút
nào không, thậm chí còn muốn gọi bác sĩ đến giúp Cố Quyết.
Cố Quyết không nhịn được mà cười thành tiếng.
Với vết xước nhỏ này, nếu như không phải Ôn Nam kéo anh đến gặp bác sĩ,
thì có thể anh cũng chẳng thèm quan tâm mà để nó tự khép miệng lại.
Thấy Cố Quyết cười, khoảnh khắc đó Ôn Nam biết đã xảy ra chuyện gì,
giận đến nỗi nghiến răng, nhịn anh nhiều lần rồi, cuối cùng thì Ôn Nam cũng
không nhịn nổi nữa, đưa tay nhéo anh một cái.
"Ai kêu cậu lừa gạt tôi, tôi giết chết cậu."
Anh cảm giác được Ôn Nam không có dùng sức thật, phảng phất giống như
mèo cào, hơi ngứa một chút.
"Chẳng đau chút nào, tôi biết chị không thể nào ác được mà."
Không biết có phải do ánh đèn trong phòng không, Cố Quyết ngẩng đầu
nhìn cô bằng đôi mắt ướt át, giống như mắt của con chó nhỏ nhìn chằm chằm cô,
hay có thể là chó lớn, ra ngoài thì rất oai phong nhưng khi đứng trước mặt chủ
của mình thì lại biến thành vẻ nhõng nhẽo.
Hừ.
Chủ nhân gì chứ.
Ôn Nam vội vàng ngăn cản cái ý tưởng kỳ lạ trong đầu mình lại, tiếp tục giúp Cố Quyết thoa thuốc lần nữa,
nhưng ngoài miệng vẫn muốn tranh cãi với anh: "Đã nói đừng gọi tôi là chị
mà."
"Muốn kêu thì kêu thôi, chị chị chị..."
Đúng là chó thật mà.
Ngây thơ muốn chết.
…
Hai người lề mề ở phòng khám một lúc, thời gian tính từ khi ra khỏi
quán bar đã rất lâu rồi, cô gọi điện lại hỏi thử một chút, Bạch Mộng và cha mẹ
cô ấy mới vừa bị công an đưa về đồn, còn nhóm người Hoàng Nguyệt Nguyệt cũng
không về ký túc xá được, đặt một nhà trọ, ngủ tạm một đêm.
"Trễ thế này rồi, chúng tớ không thể đặt gần đó được, có hơi xa
một chút, cậu đợi lát nữa rồi nói Cố Quyết đưa cậu đến nhé."
"Cậu cũng không cần vội về thế đâu, cậu và Cố Quyết đi dạo bên
ngoài một chút, giao lưu tình cảm đi, dù sao tụi tớ cũng ngủ trễ, cậu chơi một
lát rồi về."
Ôn Nam: …
Đây thật sự là bạn tốt của cô à?
"À, nhưng cậu vẫn phải chú ý an toàn, nhớ chia sẻ vị trí cho tớ,
nhỡ đâu cậu ấy có ý đồ muốn quấy rối cậu thì tớ sẽ lập tức đến cứu cậu
ngay."
"..."
"Cậu mau ngậm miệng lại, đợi lát nữa tớ đến ngay đấy."
Sau khi Ôn Nam cúp máy, đôi mắt xinh đẹp của Cố Quyết cũng nhìn thẳng
vào cô, ánh đèn đêm khuya hỗn loạn có hơi mơ hồ, nhưng cặp mắt kia trông ấm áp
và sạch sẽ.
"Tôi nghe thấy rồi." Cố Quyết nhướng mày, giọng hơi lười
biếng.
"Cái gì?"
Ôn Nam hơi nghi ngờ.
"Tôi nghe thấy bạn của chị nói, sợ chị sẽ có ý đồ muốn quấy rối
tôi."
?
?
Ôn Nam vừa tức vừa buồn cười.
Nói lỗ tai anh không tốt, ngay cả người ta nói gì cũng chẳng nghe rõ.
Nói lỗ tai anh tốt, anh lại đảo lộn thứ tự nhân vật rồi.
"Cố Quyết, đừng tự luyến thế chứ, cô ấy nói là sợ cậu có ý đồ muốn
quấy rối tôi."
"Vậy chị sợ không?"
Cố Quyết trêu chọc hỏi.
Đi đến một nơi nào đó, đèn đường chiếu rọi mi mắt của anh, một trận gió
thổi qua, thiếu niên đứng sừng sững trong gió, tùy ý cười khẽ.
Gió cũng mang theo mùi bạc h� ......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).