Giang Chiết Liễu đau thắt lưng lại ngủ cả
ngày.
Đến khi hoàng hôn buông xuống,
chân trời dần dần tối đen, y mới đau đầu tỉnh dậy, vừa mở mắt ra đã
nhìn thấy khuôn mặt đầy lo lắng của A Sở.
Đối phương rất lo lắng: “Ca ca huynh
thấy thế nào! Huynh có bị thương không? Tên Ma tộc kia lại nói huynh ép buộc
hắn, thật không biết xấu hổ!”
Giang Chiết Liễu: “...”
Nam nhân trưởng thành cảm thấy bị xúc
phạm im lặng một lát, y cố gắng giải thích cho đối phương, nhưng vừa
mở miệng thì phát hiện giọng của khàn đến mức lạ giọng, khiến A Sở nghe mà đau
lòng.
Thôi, càng vẽ càng tối.
“Hắn đâu rồi?” Giang Chiết
Liễu hỏi.
“Có chuyện quan trọng nên đi rồi.
Hắn nói để ta chăm sóc huynh.” A Sở tức giận ngồi ở bên giường, ánh
mắt nhìn lướt qua vết hôn loang lổ trên người thần tiên ca
ca, nhìn dấu răng trên cổ thon dài trắng nõn của đối phương, sự đau
lòng từ từ thay đổi khiến háo sắc lên chiếm thế thượng phong.
Háo sắc là chuyện thường tình của con
người. Trong lòng A Sở tự an ủi mình, hắn từ từ tiến lại gần, nhìn
chằm chằm y nói: “Mặc dù chiến sự đã bình, nhưng vẫn còn có rất nhiều việc
cần Văn Nhân tôn chủ xử lý. Ví dụ như hiệp ước mà Ma tộc ký kết khi mở rộng
lãnh thổ, quy tắc mới mà các đại ma cần tuân thủ khi tiến vào nhân
gian... Vẫn còn rất bận rộn.”
Hắn dán sát vào bên cạnh Giang Chiết
Liễu, cảm thấy mỹ mãn nói: “Ta vẫn cảm thấy thiên linh thể còn
sống... Ca ca, huynh bị thương ở đâu, để ta xem nào?”
Cho hắn xem, vậy không được.
Giang Chiết Liễu liếc hắn một cái, đưa
tay gạt sừng hươu qua sang một bên, thản nhiên nói: “Chuyện của người
lớn, tiểu hài tử đừng tò mò.”
Y cúi đầu, chỉnh lại quần áo
một chút, vốn định xuống giường rót một tách trà, thì kết quả bị thắt
lưng đau nhức của mình kéo xuống, vừa dùng sức đã đau đến tê dại. Giang Chiết
Liễu thành thật ngồi trên giường, đưa tay đỡ eo qua lớp quần áo, sau đó
trông mong nhìn A Sở đưa trà qua.
“Ca ca, huynh đã đến tuổi này rồi!”
Nai con mở to một đôi mắt tròn vo, nói chuyện chọc thẳng vào chỗ
đau: “Cũng đừng dung túng ma tôn đại nhân nữa!”
Trước kia Giang Chiết Liễu tự xưng
là dưỡng lão, là bởi vì tuổi tác và bối phận của y thật sự đều rất lớn, hơn nữa
cũng rất muốn lui về ở ẩn, muốn rời nơi thị phi. Nhưng bây giờ, tình yêu của y
đối với cuộc sống có lẽ còn mạnh hơn Tiểu Ma Vương một chút, nhưng nghe được
đánh giá như vậy thì trong đầu y đều tràn ngập những lời nói chỉ trích tuổi
tác.
Y nhận lấy chén trà, trầm mặc uống
một ngụm, lông mi rũ xuống run rẩy, sau đó ngước mắt chần chờ nói: “Ta
không theo kịp hắn... Thể lực?”
Đây không phải là chuyện rõ ràng sao, hắn
là Ma tộc!
A Sở hoàn toàn không nghĩ đến phương
diện khác, thản nhiên thẳng thắn nói: “Nhìn hôm nay huynh vẫn có thể đứng
dậy, ta có cảm giác Văn Nhân ca ca vẫn không phát huy quá nhiều.”
Vậy mà còn gọi là không phát huy.
Giang Chiết Liễu lại cảm thấy nhân sinh
sụp đổ, chỉ cách tự kỷ một chút. Y nhanh chóng điều chỉnh lại tâm tình,
dùng nước trà làm ẩm cổ họng, suy tư nói: “Xem ra ta cũng nên lên lịch
trình để tu luyện. Đúng rồi, ngươi nói cho ta nghe chuyện yêu giới...”
Sau khi A Sở tới Yêu giới, thì được
Thanh Long Chân Quân thu làm đồ đệ, bắt tay dẫn dắt đến bây giờ. Hắn và
Thanh Lâm ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.