Văn Nhân Dạ nghe vậy thì hơi sửng sốt.
Lần đầu tiên hắn nghe được lời này
từ trong miệng Giang Chiết Liễu, mang theo một chút ngữ khí mệnh lệnh rất
nhỏ, không nói lý. Nhưng y lại nói bình tĩnh như thường, dường như đây chỉ là
một chuyện không thể bình thường hơn.
Lại đây, cởi quần áo ra?
Cánh tay đối phương vòng quanh cổ
hắn, sau đó hơi buông lỏng, nửa ôm hắn, đôi mắt đen mắt yên
tĩnh như nước nhìn chằm chằm hắn.
Văn Nhân Dạ gần như cảm thấy câu nói vừa
rồi là ảo giác mình nghe được. Nhưng hắn bị đối phương kéo vạt áo, không
lùi lại bị y kéo càng gần hơn.
Cho đến khi hô hấp của hắn đến gần da
thịt, kề sát vào mí mắt trắng như tuyết của đối phương, thì động
tác của Giang Chiết Liễu kéo hắn mới dần dừng lại, thấp giọng
nói: “Nghĩ gì vậy.”
Văn Nhân Dạ nhìn chằm chằm vành tai bị
hơi nóng hun đến ửng đỏ của y, nhìn chằm chằm vào hàng lông mi khẽ động
khi y ngước mắt lên, và cả đôi mắt thanh tịnh bình thản dưới hai hàng lông
mày kia.
Rõ ràng là đối phương chủ động,
nhưng vì sao đến lúc này, người tràn đầy dục vọng vẫn là hắn.
Văn Nhân Dạ đột nhiên cảm thấy bực
bội, nhưng hắn không thể rời mắt đi, hắn dừng lại một lúc để nhớ
lại câu hỏi của đối phương, sau đó tiếp tục nói: “... Ta
đang nghĩ, không thể cởi được.”
... Hả?
Giang Chiết Liễu nhìn lại, cảm thấy mình
giống như một nhân vật phản diện ép buộc phụ nam đang hoàng nhà lành
làm gái, nhưng nhân vật phản diện ma đầu trong thoại bản đều nói
đối phương như vậy, chẳng lẽ y cầm nhầm kịch bản, sao y muốn
quyến rũ Tiểu Ma Vương mà lại thành như vậy?
Có lẽ đó là trách nhiệm của một nam
nhân trưởng thành, y âm thầm an ủi mình, ngẩng đầu lên hôn môi hắn và
hỏi: “Tại sao, ngươi không muốn ngủ với ta à?"”
Vì đối tượng và thiên hạ bá tánh, quả
nhiên Giang Tiên Tôn rất có năng lực đối với chuyện tích đức.
Câu này dùng từ rất đặc biệt, không phải
ngủ cùng y, mà là ngủ với y, như có như không tràn ngập chút hơi thở ám chỉ mập
mờ, thuộc loại vô sư tự thông kia.
Mặc dù Giang Chiết Liễu thiếu kinh
nghiệm thực tế, nhưng nhờ sở thích sau khi ở ẩn, thì kinh nghiệm lý luận của y
rất phong phú. Y tự cảm thấy mình đã lớn tuổi, tự cho mình là tiền bối,
cảm thấy loại chuyện này nếu như có ích cho Tiểu Ma Vương, thì để y dẫn dắt đối
phương cũng không có gì, thế giới của nam nhân thành thục thì cầm lên được thì
buông xuống được...
Còn chưa đợi y tự ám chỉ xong, thì tâm lý
vừa xây dựng trong đầu lập tức vỡ vụn - Y bị Văn Nhân Dạ ấn bả
vai cắn một cái.
Cắn vào cổ, rõ ràng không mạnh,
nhưng răng nanh sắc bén của đối phương có thể cọ xát chảy máu, làm cho ửng đỏ
một mảnh.
Văn Nhân Dạ vừa bị y hôn một cái đã làm
cho toàn thân nam nhân không biết nặng nhẹ này nóng bừng, nửa là phóng túng nửa
là thăm dò cắn xuống một cái, giống như dã thú đánh hơi con mồi trước khi ngấu
nghiến.
Bản tính Ma tộc của hắn có phá hủy
và chiếm hữu, l ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.