《 Xuyên Thành Vạn Người Mê Trời Sinh Phải Làm Sao Đây?- Calantha TYT》

Tống Ỷ Thi buộc phải học cách dùng đúng của nút ấn.

“...A, hoá ra không hỏng.” Tống Ỷ Thi rất xấu hổ.

Từ đầu đến cuối, sắc mặt Thẩm Diệu Chu không thay đổi, cậu ấy trả lời: “Ừm.” Cậu ấy không định trách Tống Ỷ Thi.

Nếu cậu ấy vô lý thêm, Tống Ỷ Thi cũng sẽ có thể tự tin vô lý. Nhưng cậu ấy như vậy khiến Tống Ỷ Thi cảm thấy xấu hổ.

"Vậy... vậy khi tớ ấn, chỗ cậu có…phản ứng gì?" Tống Ỷ Thi hỏi thầm.

"Sẽ kêu đứt quãng trong khoảng mười phút."

"..."

Cả người Tống Ỷ Thi bị xấu hổ bao trùm.

Cô không thích làm phiền người khác, càng đừng nói là Thẩm Diệu Chu.

Đầu óc Tống Ỷ Thi quay cuồng, cô không chút nghĩ ngợi, giơ tay ấn c của Thẩm Diệu Chu, như muốn giữ cậu ấy tại chỗ.

"Đợi đã!" Tống Ỷ Thi nói rồi nhanh chóng xoay người chạy lên lầu.

Thẩm Diệu Chu chưa bao giờ thấy cô như thế.

Thật ra, Thẩm Diệu Chu hiếm khi gặp những người bỏ mặc cậu ấy nhưng vẫn khiến cậu ấy ngoan ngoãn chờ đợi.

Thẩm Diệu Chu cụp mắt xuống, liếc nhìn cổ tay áo, dừng bước.

Tống Ỷ Thi vừa đi lên đã ba hai bạn học chạy tới: "Đó là Thẩm Diệu Chu à? Là cậu ấy mà nhỉ? Sao cậu ấy lại đột nhiên tới đây?"

"Do tôi tôi tôi nhấn nút!"

"Còn có chuyện này? Nếu tôi ấn, tôi có thể triệu tập như vậy à?”

 “Vậy thì tôi bấm vào, tôi có thể đợi Joe Odagiri* của tôi không?"

*Được dịch từ tiếng Anh-Jō Odagiri, được biết đến với nghệ danh Joe Odagiri, là một diễn viên người Nhật Bản.

Tống Ỷ Thi mặc kệ tất cả, cô nhìn đồ ăn đêm trên bàn uống nước một lượt, rồi chia ra một phần bữa ăn lên đĩa trắng rồi vội vã xuống lầu.

"Này? Tống Ỷ Thi làm gì thế?"

"Đi xin lỗi!"

Tống Ỷ Thi chạy một mạch ra khỏi cổng biệt thự, giáo viên hậu cần nhìn nhưng không nói gì.

Học sinh có yêu sớm hay không, yêu ai, không phải là thứ họ cần quan tâm. Lúc làm bài không quên trọng tâm, đội tuyển sẽ không quan tâm.

“Ngại quá…” Tống Ỷ Thi đứng yên trước mặt Thẩm Diệu Chu, hơi thở hổn hển: “A… cái này, để xin lỗi… Tôi không có đồ khác trong tay.” Tống Ỷ Thi giơ đĩa thức ăn ra, khuôn mặt vẫn còn lộ vẻ ngượng ngùng, cô khô khan nói: "Cậu chưa ăn đêm đâu đúng không?”

Thẩm Diệu Chu nhìn thẳng mắt cô.

Cô thở hổn hển, đôi môi khẽ mở, nh

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play