Trong nháy mắt nàng mở miệng, ánh sáng lóe lên trong khóe mắt, động tác của Thời An nhanh hơn suy nghĩ, đột nhiên lùi lại phía sau, gió thổi tung mái tóc của nàng lên rồi sau đó bị lưỡi dao mỏng cắt đứt, chỉ chậm một chút thôi, cổ họng nàng đã bị cắt đứt.

Thời An chớp mắt, hô hấp cũng dừng lại, trong đầu chỉ còn lại một ý nghĩ – Mục Trì Thanh muốn giết nàng!

Cả người Thời An run rẩy, âm thanh còn sót lại nuốt vào trong cổ họng, nàng hoảng sợ né tránh trường đao, bị ép lùi lại mấy bước, nếu lùi lại nữa sẽ là cột đá, trừ phi nàng nhảy vào trong nước, nếu không thì sẽ không có nơi nào để trốn.

Thời An nhanh chóng quay đầu nhìn, nàng cắn chặt môi, đêm rét cuối mùa thu, nước hồ lạnh thấu xương, nàng không giỏi bơi lội, nhảy vào đại khái chỉ có con đường chết.

Lưỡi đao cũng không bởi vì nàng bị buộc đến khốn cảnh mà dừng lại, nhanh chóng phi đến mặt nàng.

Chỉ còn một đường sinh tử, Thời An hung hăng nhắm mắt lại: “Hệ thống!”

Một thanh dao găm không hiểu sao xuất hiện trong tay nàng, ánh mắt Thời An nhìn không rời, vung bừa bãi, nàng đã chuẩn bị tốt để chịu đau, gọi hệ thống chẳng qua chỉ đang đánh cược thời khắc này có thể cưỡng ép rời khỏi trò chơi hay không thôi.

Nhưng mà nàng không hề đụng phải cái gì cả, giống như cả gió cũng dừng lại.

Nàng từ từ mở mắt ra, cách đó không xa, thân hình cao lớn của Mục Trì Thanh đứng đó, môi mỏng hé mở: “An An, nàng đã trở lại.”

***

Đêm lạnh buông xuống, rừng trúc gió thổi.

Dưới bóng đêm, thanh dao găm bay lướt qua khuôn mặt Mục Trì Thanh, chém đứt vài lọn tóc rơi xuống, để lại vết máu trên khuôn mặt xinh đẹp.

Mục Trì Thanh động cũng không động, nhận thanh dao găm phi qua, hàng lông mi dày theo quán tính hơi rung động, giọt máu từ vết thương tràn ra, theo gò má chảy xuống.

Ám vệ bốn phía cũng không rời đi, đều quỳ xuống đất.

Trong tay Mục Trì Thanh thưởng thức dao găm ám vệ đưa lên, giọng nói nhẹ nhàng tán dương: “An An ném dao không tệ.”

Lưỡi dao ngắn phản chiếu ánh sáng lạnh dưới ánh trăng, trên lưỡi dao còn dính một tia máu, ngón tay Mục Trì Thanh đè lưỡi dao cọ qua, hắn chậm rãi nói: “Chuôi dao găm này quá sắc bén, dễ làm mình bị thương, Cô đổi cho nàng một cái mới.”

Khuôn mặt nhỏ của Thời An lạnh lùng, mặt không thay đổi nhìn người đối diện một cái sau đó thu hồi tầm mắt, nàng cất bước về phía Thẩm Thời Hàn.

Hệ thống không nói tiếng nào, nó còn đắm chìm trong uy hiếp vừa rồi, lúc ký chủ quăng dao găm kia, cưỡng ép nó cắt mất tóc của đối tượng công lược, đến bây giờ nó còn nơm nớp lo sợ, lòng vẫn còn sợ hãi, rất sợ ký chủ kích động một cái khiến cho thứ nó tước mất không phải là tóc, mà là cổ.

Tâm tình Mục Trì Thanh mới vừa rồi còn rất tốt đột nhiên biến mất, bất kể An An ném dao về phía hắn hay là chất

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play