Trong đại điện trống rỗng, vô số ngọn đèn không ngừng cháy được thắp sáng, những chấm lửa giống như dải ngân hà trên chín tầng trời.

Ở giữa vòng tròn được tạo thành bởi những ngọn đèn không ngừng cháy, một thiếu nữ yên lặng ngủ mê man, khuôn mặt bình tĩnh nhu hòa cùng với đại trận dữ tợn dưới thân không hợp nhau, hình thành một hình ảnh quỷ dị kỳ quái.

Một ngọn đèn cháy gần hết, tia lửa đỏ vẫn cố chấp bám chặt, muốn chờ một ngọn đèn mới châm thêm, đáng tiếc người bên cạnh không muốn thực hiện ước nguyện của nó, một ngọn lửa dài xanh ngắt, bàn tay trắng nõn từ duỗi ra, vặn nhẹ, đi ra ngoài.

Giữa lúc mở cửa và đóng cửa, có một luồng khí lưu chuyển, cuốn đi mùi ngọt ngào trong đại sảnh, ngọn nến phía xa theo luồng khí nhỏ bé run rẩy vài lần, sau đó lại dao động trở lại bình thường.

Thiếu nữa giữa đại trận khẽ nhíu mày lại, có chút bất an, dường như có dấu hiệu tỉnh lại.

Bên ngoài biệt phủ, có người đè thấp âm thanh nói: “Đại nhân, Vân Thủy Giản canh phòng rất nghiêm ngặt, chỉ vài chỗ có đèn, tam cô nương chắc chắn ở một trong những nơi đó.”

Thẩm Thời Hàn không thay đổi sắc mặt nhìn thoáng qua phía trước, ra dấu nói: “Các ngươi ở lại bên ngoài, một mình ta đi vào.”

Sắc mặt phó quan lập tức biến sắc, chân mày nhíu chặt lại, vô cùng phản đối: “Đại nhân! Một mình ngài đi vào quá mạo hiểm!”

Thẩm Thời Hàn không có hắn cơ hội nói tiếp, nhảy lên một cái chìm vào bóng đêm: “Ở lại nơi này, chờ tin tức.”

Từ giờ đến đêm khuya còn nửa giờ, yến tiệc ở Ninh Khang Vương phủ sắp giải tán, hắn muốn tìm thấy muội muội trước nửa đêm, mang được người ra, hơn nữa Thẩm Thời Hàn cũng không tin nơi này canh phòng nghiêm ngặt, hắn híp mắt lại, tình huống trước mắt giống như gậy ông đập lưng ông hơn.

***

Trong đại điện, đôi mi dài của thiếp nữ khẽ run lên, Thời An tỉnh lại.

Sau mấy hơi thở, nàng đột nhiên ngồi dậy, vẻ mặt sợ hãi, tim đập rất nhanh, kinh sợ nhìn quanh bốn phía đánh giá.

Trí nhớ của nàng còn dừng lại ở câu nói kia của Mục Trì Thanh, dường như hắn muốn nói cho nàng biết hắn đã sắp xếp xong xuôi chuyện nàng mất tích, sẽ không có ai tìm được nàng nữa.

Hô hấp của Thời An kịch liệt lên xuống, có lẽ vừa rồi nàng ngồi dậy quá nhanh hoặc là di chứng của mê dược nên một trận choáng váng ập đến, nàng cắn chặt răng chịu đựng sự choáng váng, kiểm tra dưới thân thật nhanh, trong lòng hơi buông lỏng một chút, cũng may không thiếu cái gì.

Lúc này, nàng mới chú ý đến bốn phía rải đầy những ngọn đèn cùng với hoa văn kỳ lạ không biết dùng cái gì vẽ lên sàn nhà ở dưới cơ thể mình.

Thời An trợn to mắt, nàng đột nhiên co chân lên, nàng cố gắng co người lại, hai tay ôm gối, giống như một con thỏ bị kinh hãi vậy, vô cùng cảnh giác và mẫn cảm, bốn phía đều khiến cho nàng cảm thấy không thoải mái, chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi chỗ này.

Trong đại điện, một mùi thơm ngọt lịm dường như vẫn còn lưu lại một chút nhà nhạt.

Hai chân Thời An không chịu khống chế, mềm nhũn, ngã ngồi trên mặt đất lạnh như băng, m�

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play