Ông cụ hạ chân xuống, nghiêng người
rót trà.
Cố Nghiêu Dã thấy vậy vội vàng ngồi
xuống, giúp ông xách ấm trà, rồi lại cầm chén trà, cẩn thận rót trà nóng rồi
dùng hai tay đưa cho ông cụ.
Cố Nghiêu Dã: "Ông nội Giang
yên tâm, ông nội cháu rất thích Tĩnh Tĩnh."
“Trước đó còn nói, nếu cháu có thể
cưới Tĩnh Tĩnh làm vợ, ông cụ sẽ chia một phần cổ phần trong tay cho Tĩnh Tĩnh
làm của hồi môn.”
"Vậy à? Lão Cố mà hào phóng như
vậy." Giang Tiền Sơn mỉm cười, nói chuyện với Cố Nghiêu Dã.
Không ai để ý tới Giang Tĩnh Nguyệt
ngồi đối diện đã sững sờ từ nãy đến giờ.
Tâm trí cô lúc này chỉ toàn là từ
"vợ" của Cố Nghiêu Dã.
Giọng của anh trầm thấp dễ nghe, gọi
vô cùng thuận miệng, không hiểu sao có chút khêu gợi người nghe.
Sau đó, Giang Tĩnh Nguyệt cảm thấy
Cố Nghiêu Dã diễn hơi lố.
Cô vô cùng nghi ngờ việc ông nội Cố
định lấy một phần cổ phiếu làm quà sính lễ là anh bịa đặt.
Nghĩ đến đây, Giang Tĩnh Nguyệt nhìn
Cố Nghiêu Dã cố gắng nhắc nhở anh đừng diễn lố, cẩn thận đừng để bị ông cụ phát
hiện.
Không ngờ, ngay khi Giang Tĩnh
Nguyệt ngước mắt nhìn người đàn ông, lại đúng lúc người đàn ông cũng đang nhìn
cô, ánh mắt hai người chạm nhau giữa không trung.
Cố Nghiêu Dã mỉm cười, cảm giác
trong trẻo lạnh lùng cùng làn da nhợt nhạt ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.