Sau khi đàm phán xong, nhóm Diệp Cửu Thu một bên đi về phía mục thiên khô mộc, một bên từng người một chào hỏi Cù Hồng Liên.

 Lúc Diệp Cửu Thu khô khan xưng tên, ánh mắt Cù Hồng Liên rõ ràng sáng lên, ánh mắt nhìn y hiển nhiên so với lúc nhìn Ma Long, Đồ Kị thân thiện hơn nhiều.

Diệp Cửu Thu bị nàng nhìn đến sửng sốt, theo bản năng giơ tay cọ cọ hai má, sao lại nhìn y như vậy? Chẳng lẽ tình địch còn có thể cộng điểm sao?

Lúc này, Đồ Kị lảo đảo đi tới bên cạnh y, giơ tay nhanh chóng sờ mông y một cái. Lúc y kinh ngạc cúi đầu, thấy bộ dáng tươi cười của hắn, nhìn thế nào cũng đáng ăn đòn: "Diệp Cửu Thu, không nghĩ tới ngươi còn không tệ lắm.”

 “?” Diệp Cửu Thu phản ứng nửa ngày, rốt cục nhớ tới một chuyện.

Núi này cấm linh lực, mà dịch dung trên mặt y mất đi linh lực chống đỡ, tự nhiên liền biến mất.

Thì ra đã lộ ra bộ dạng vốn có sao?  Bầu không khí đối đầu vừa nãy căng thẳng, y cũng không chú ý tới điểm này. Diệp Cửu Thu nhíu mày, khóe mắt thoáng nhìn thấy tiểu hài tử lại lén lút đưa tay sờ eo và chân y, y theo bản năng liền nhấc chân đạp ra ngoài.

Đồ Kị phản ứng nhạy bén, chợt lóe người tránh thoát, nhảy ra xa, hướng Diệp Cửu Thu chớp chớp mắt: "Có hứng thú theo ta trở về làm Vương phi không?”

Khóe miệng Diệp Cửu Thu giật giật, bị một đứa trẻ trêu chọc như thế, y vừa cảm thấy buồn cười, vừa cảm thấy vô lực: "Không có hứng thú."

Đối với một khuôn mặt trẻ con, ngay cả tức giận cũng không nổi.

 Đồ Kị tiếc nuối thở dài: "Nếu ngươi nguyện ý, bất cứ lúc nào cũng có thể đổi ý. ”

Hắn vừa dứt lời, đã bị một người từ phía sau đạp sang một bên. Động tác của đối phương không phải là thứ Đồ Kị có thể dễ dàng né tránh thoát, vì thế sau khi hắn té ngã một cái, mới đứng lên hung hăng kêu lên: "Diệp Cửu U! Chuyện này liên quan gì đến ngươi!”

Diệp Cửu U thản nhiên đi qua chỗ hắn vừa đứng, rất không có thành ý nói: "Ngươi chắn đường.”

 Khốn nạn! Đây là một mảnh đất bằng phẳng lớn, hắn chắn đường chỗ nào! Đồ Kị nghiến răng nanh, hận không thể nhào tới cắn một miếng thịt trên người Diệp Cửu U. Nhưng vừa rồi cảnh tượng Diệp Cửu U tay không bóp nát pháp bảo còn rõ ràng trước mắt, hắn cân nhắc một chút sức mạnh hai bên, vì thế lại nắm chặt nắm tay, yên lặng nhịn.

Cù Hồng Liên thấy bọn họ ầm ĩ, ánh mắt di chuyển vài cái, vẫn rơi xuống mặt Diệp Cửu Thu.

Diệp Cửu Thu cứng ngắc giật giật khóe môi, trong lòng không chắc chắn nảy ra một cái ý tưởng: Hình như y hấp dẫn được tình địch rồi?

Y trầm mặc trong chốc lát, mới nghĩ ra một chuyện vặn vẹo: y không thể ngăn cản Cửu U coi trọng Cù Hồng Liên, nhưng có thể cản trở Cù Hồng Liên ở cùng một chỗ với Cửu U!

Ánh mắt y sáng ngời, liền hướng Hồng Liên nở lên một nụ cười thân thiện, viền mắt hơi thon dài cong cong xinh xắn, dưới hàng mi rậm rạp che lấp đôi mắt màu nước lấp lánh, cả người sạch sẽ trong suốt như  pha lê.

Ma Long bên cạnh mắt nhìn thẳng, Đồ Kị sờ sờ cằm nhỏ cười đầy ẩn ý, trong mắt Cù Hồng Liên càng thêm vài phần thưởng thức.

Diệp Cửu U im lặng liếc mắt một cái, thầm nghĩ hắn biết nhược điểm duy nhất của Cù Hồng Liên chính là không hề có sức chống cự đối với sắc đẹp. Nhưng đây là lần đầu tiên hắn biết, Diệp Cửu Thu đối với một nữ nhân như Cù Hồng Liên lại có tâm tư.

Hắn nhớ lại một chút lần đầu tiên mình nhìn thấy Cù Hồng Liên...

 Khi đó hắn lâm vào cảnh khốn cùng, Cù Hồng Liên đối với hắn là đối tác có thể lợi dụng, không hơn không kém.

Nhưng Diệp Cửu Thu lại có tâm tư khác, là bởi vì tình cảnh bất đồng sao?

Hắn hiể

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play