"Ngươi nên thấy rằng hắn không có ác ý."

Cù Hồng Liên nói: "Ngươi là cố ý hủy hoại kiếm của hắn?”

"Đúng." Diệp Cửu U tùy ý thừa nhận. Với nhãn lực của hắn, hắn đương nhiên nhìn ra sau khi kiếm thế hung mãnh này cũng không có nguy hiểm gì.

Nhưng tại sao hắn phải mặc cho người khác trêu chọc?

"Diệp đạo hữu, ngươi không cảm thấy thủ đoạn này quá tàn nhẫn sao?" Cù Hồng Liên lạnh lùng nói. Kiếm này cùng sư đệ nàng tâm ý tương thông, hiện tại bị hủy, sư đệ nhất định bị thương không nhẹ.

Diệp Cửu U hỏi ngược lại: "Nếu ta trêu đùa ngươi như thế, ngươi sẽ làm như thế nào?”

Cù Hồng Liên nhất thời á khẩu không nói nên lời.

Diệp Cửu U nhếch khóe môi, thầm nghĩ đi linh khư một chuyến, gặp qua không ít cố nhân năm đó. Cù Hồng Liên tương lai nổi danh chiến thần Tu Chân Giới, hiện giờ lại chỉ là một kiếm các đại sư tỷ ngay cả bảo hộ khuyết điểm cũng làm không xong.

 Hắn tự nhiên biết Cù Hồng Liên nếu bị người khác trêu chọc sẽ làm như thế nào, tuyệt đối là không nói hai lời liền rút kiếm chém tới.

 Mình cũng đều như thế, làm sao có thể trách cứ người khác?

Muốn trách chỉ có thể trách sư đệ nhà mình thiếu tay, vận khí cũng không tốt, trêu chọc người không nên trêu chọc.

Cho nên chỉ cần đem vấn đề này ném cho nàng đặt mình vào vị trí ngẫm lại, đại sư tỷ một thân chính khí nhất định sẽ chột dạ đến không cách nào lên tiếng cãi lại.

Muốn bảo vệ khuyết điểm còn phải chú ý các loại đạo lý, đó là tuyệt đối không bảo vệ thành công.

Vị sư đệ phía sau nàng cũng biết tính tình sư tỷ nhà mình, lúc này ngay cả ánh mắt cũng u ám, biết muốn dựa vào sư tỷ trấn áp đám người đối diện kia, là không có khả năng. Chỉ có thể đứng ở một bên, đau lòng cho cây kiếm của mình, hối hận vì đã ra tay.

 "Đã như thế..." Cù Hồng Liên nhíu nhíu mày, xoay người nhìn về phía sư đệ nàng, "Sự tình bởi vì ngươi mà lên, nhưng cũng coi như là giáo huấn ngươi. Nàng thở dài.

 "Trở về tông môn, ta sẽ khởi bẩm chấp kiếm trưởng lão, cho phép ngươi lại vào kiếm lâm, chọn một thanh phi kiếm.”

Nam nhân kia uể oải cúi đầu, trầm thấp đáp một tiếng.

 Nàng lại nhìn về phía Diệp Cửu U, dừng một chút, mới mở miệng: "Diệp đạo hữu tu vi thâm hậu, gặp được ngươi rất vui, không biết sau khi ra ngoài Linh Khư, có thể học hỏi ngươi không?”

Đây rõ ràng là mời luận bài. Tuy nói là mời luận bàn, nhưng rõ ràng vẫn có ý muốn vì sư đệ mà trút giận. Nàng hình như cũng biết ý đồ này rất dễ dàng sẽ bị nhìn thấu, bởi vậy ngữ khí mời chiến khó có chút suy yếu, không bằng xưa nay vững vàng, mạnh mẽ.

Diệp Cửu U cười mà không cười nhìn nàng một lúc, thấy được nội tâm chột dạ của nữ chiến thần tương lai, hắn mới nhẹ nhàng gật đầu: "Được.”

Diệp Cửu Thu đứng ngoài nhìn, buồn bực sắp chết, ý của ngươi là sao? Đây là hẹn gặp ở ngoài Linh Khư, ý của ngươi là sao!

Trong miệng y cay đắng, nhìn Cửu U luôn luôn đối với người không quan tâm. Nhưng khi đối mặt với Cù Hồng Liên thái độ lại tốt như thế, người ta hỏi thì trả lời, b�

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play