"Vân Họa tự biết không so được với Hứa công tử." Trong lòng Vân Họa bồn chồn, bày ra một dáng vẻ hối hận: "Nhưng nếu là Vương gia có thể có được hạnh phúc, vậy tất nhiên Vân Họa trong lòng đầy vui mừng."

Nói nhiều như vậy, chỉ có bốn chữ "lòng đầy vui mừng" cuối cùng là thật sự nhiệt tình.

Vân Họa kìm chế cảm xúc rất tốt, dáng vẻ chực sắp khóc này của hắn vô cùng thỏa mãn tâm tính quỷ dị này của Tiếu Dương.

Trong vô thức, lòng Yến vương hào phóng sinh ra áy náy, lại ban thêm cho một chút châu báu mà không tính toán gì.

Trong một ngày gió xuân phơ phất, Vân Họa ôm đồ đạc cá nhân rời khỏi cái vương phủ trang nghiêm hoa lệ này.

Tâm tình đột nhiên trống trải, trong mắt Vân Họa lấp lánh những hào quang.

---

Vân Họa đã có tài sản riêng, tự nghĩ về tay nghề mưu sinh của mình, cuối cùng chỉ có thể mở một sạp viết thuê ở ven đường.

Mà cuộc sống thì luôn khiến kẻ khác bất ngờ không kịp phòng.

"Con ta, cuối cùng lão phu cũng tìm được con rồi!"

Vân Họa là một cô nhi, từ nhỏ đã được nuôi trong Nam Phong quán.

Đối với thân nhân, hắn đã từng có muôn vàn giả thiết.

Tiểu thư nhà ai bỏ trốn với người khác, không nuôi sống nổi con mình...?

Kĩ nữ qua lại với thư sinh, rồi đứa con bị ném đi...?

Cuối cùng tất cả suy đoán bị ba chữ "phủ Thừa tướng" lấp lánh sáng choang đánh vỡ thành từng mảnh nhỏ.

Vân Họa đã biết về thân thế của mình.

"Con đó, con là người em song sinh của Tri Lan, nương con sinh con lúc ở trong chùa. Trên đường hồi phủ, gặp phải kẻ cướp... Vừa nhìn thấy con, ta đã như thấy Tri Lan."

Đây là lý do của Thừa tướng đại nhân.

Thần kỳ.

Vân Họa vẫn giữ nụ cười trên môi, rụt rè mà thận trọng: "Nhưng mà chỉ là dung mạo tương tự, người trên thế giới có hàng vạn hàng..."

"Không! Con chính là con ta! Chúng ta trích máu nhận thân!"

Huyết châu có hòa vào nhau không, thậm chí Thừa tướng còn không để ý.

"Vô cùng xác thực, không thể nghi ngờ."

Để tránh tương lai vị quan lớn này bị mất mặt không chịu nổi, Vân Họa vẫn giãy dụa, duy trì chút ương ngạnh cuối cùng: "Đại nhân, ta xin đề nghị ngài thăm dò qua lại của ta một chút."

"Không sao!" Thừa tướng đại nhân kéo tay của hắn, không lời chần chừ: "Từ nhỏ con đã lớn lên ở trong chùa, thật sự khổ cho con rồi."

Một lời hai ý nghĩa.

Đưa cho Vân Họa một cái thân thế hợp lý.

Vân Họa phải tức thời phản chiến: "Cha!"

Trở thành con của Thừa tướng, Vân Họa không muốn chịu khổ bèn vào khoa cử, ăn nhịp với nhau.

Về phần Tiếu Dương?

Vân Họa đã quăng khỏi não, quên mất rồi.

Người kia đã chiếm được thứ mình muốn, hẳn sẽ không vạch trần hắn... phải không?

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play