Tiêu Dạng gặp được cha ruột của Bộ Thanh Vân, Bộ Nhàn
Vân.
Cũng không phải là cố ý đi gặp trưởng bối gì đó, mà đây
là một sự trùng hợp ngẫu nhiên.
Đảo Bồng Lai, giống như là nơi bồng lai tiên cảnh ngăn
cách thế giới bên ngoài.
Cha nương của Bộ Thanh Vân vân du tứ hải, từ bảy, tám năm
trước đã tới đảo Bồng Lai du lịch.
Nhớ thương cảnh vật con người của đảo Bồng Lai đã lâu,
cuối cùng cũng cùng tiểu tình nhân chèo thuyền đi đảo Bồng Lai.
Nhưng mà ai ngờ…
Chạm mặt Bộ Nhàn Vân.
Bộ Thanh Vân toét miệng cười: “Cha! Người ở đây làm gì?”
Tiêu Dạng cũng chào theo: “Bộ tiền bối.”
Lão đầu Bộ Nhàn Vân này rất nho nhã, mặc một thân áo dài
phong độ nhẹ nhàng, thời điểm vuốt râu cười nhìn rất chính nhân quân tử.
Tướng mạo của Bộ Thanh Vân không giống cha cũng chẳng
giống nương, ngoại trừ cặp mắt hạnh nhìn rất lừa người giống thân nương ra.
Bộ Nhàn Vân trừng mắt, thiếu điều đem câu “Ngươi còn dám
gọi ta là cha?” quăng lên mặt Bộ Thanh Vân.
Cũng may lão đầu này mặc dù ham chơi, nhưng tin tức cũng
rất nhanh nhạy, tin tức đứa con trai này của hắn lừa gạt được một vị đại Phật
truyền đến tai hắn hết sức rõ ràng.
Lại kết hợp với nam tử có khí thế hiên ngang kia, đây
không phải chính là Yến vương sao?
Bộ Thanh Vân hiểu rất rõ Bộ Nhàn Vân, thấy như thế liền
đoán được tâm tư của hắn, lúm đồng tiền hiện lên khóe miệng nói: “Cha, mấy năm
trước người chạy đi đâu, hôm nay lại trở về, nói thật, nơi này cũng không phải
nơi có gì hay ho để chơi, người muốn đến giới thiệu cho con một chút không?”
Bộ Nhàn Vân không thèm quan tâm hắn, ngược lại cười nói
với Tiêu Dạng: “Vương gia.”
Tiêu Dạng hờ hững gật đầu, lại bổ sung thêm một câu:
“Không cần đa lễ.”
Dường như lại cảm thấy câu này không thích hợp lắm, Tiêu
Dạng lại nói: “Gọi ta Thập Thất là được.”
Bộ Thanh Vân ở bên cạnh nói thêm: “Đúng vậy.”
“Thập… ”Bộ Nhàn Vân cũng không phải người õng ẹo, lúc này
liền gọi lên: “... Thất.”
Ngược lại thân nương hắn có chút câu nệ: “Thập, Thập
Thất.”
— —
Bồng Lai là hòn đảo nhỏ bốn phía bị nước bao quanh, chỗ
nước cạn bên cạnh còn có bãi đá ngầm.
Bộ Thanh Vân cong người nhặt lên một miếng vỏ sò, quen
thuộc cầm vỏ sò lên để trước mắt, xuyên qua ánh nắng, vỏ sò hoàn toàn che đi
ánh sáng, để lại bóng mờ.
Hòn đảo nhỏ này phong cảnh thanh tú đẹp đẽ, khí hậu cũng
không dễ chịu.
Tiêu Dạng nói thế nào cũng là vương gia, cộng thêm mấy
ngày ngồi tàu thủy, thân thể không được thoải mái.
Đương nhiên cũng có thể là do buổi tối quá mệt mỏi.
“Ngươi tốt lắm thằng nhãi con!” Thân nương Hiểu Tinh
không thận trọng nữa, liền bước tới nắm lấy lỗ tai Bộ Thanh Vân: “Lúc nhỏ ngươi
chơi bùn thì chơi, làm cô nương thì làm cô nương! Vốn còn cho rằng ngươi học
xong rồi, ai ngờ ngươi làm cho ta một vố lớn như vậy! Sau này ngươi và vương
gia tan vỡ, ngươi có tin hay không sẽ bị một đội cẩm y vệ đâm thành con nhím!
Đến lúc đó ta biết đi đâu nhặt xác ngươi? Làm sao đem được thi thể ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.