Bộ Thanh Vân nhiệt tình trắng trợn, dọa khiến Tiêu Dạng
vừa kinh ngạc vừa xấu hổ, lúng túng.
Con ma men không kiêng nể gì, chẳng sợ sự đanh đá chua
ngoa ngày thường Tiêu Dạng thể hiện ra, ra tay một cách quyết đoán, song vẫn
chỉ là một kẻ mới học trên lập trường tình cảm.
Hắn chỉ cảm thấy có dòng nước ấm chậm rãi chảy vào trong
lòng, sưởi ấm hừng hực.
Chẳng mấy chốc, phiền muộn bị ném lên tận chín tầng mây.
Tiêu Dạng vừa ngẩng đầu lên là nhìn thấy mặt mày say khướt của Bộ Thanh Vân.
Đôi mắt hạnh đã thấm đẫm ý cười, trong đó lại xen lẫn một
phần yêu thương.
Nóng bỏng mà lại chân thành tha thiết.
Ngay giây phút này, khuôn mặt lạnh lùng của Tiêu Dạng
phút chốc trở nên mềm đi. Rượu ngon hòa tan không được, lại bị hòa tan bởi
nhiệt tình này.
Coi như hắn thức thời.
Tiêu Dạng tỉ mỉ mà nghĩ.
Bộ Thanh Vân vẫn mẫn cảm nhận ra được biến hóa của người
trong lòng, rượu ngon làm cho hắn như lâm vào tiên cảnh.
Ánh nến ở bốn phía trở nên nhòa đi, chỉ có khuôn mặt này
của Tiêu Dạng là tương đối còn rõ ràng.
Dục niệm nổi lên, cổ họng vừa động, Bộ Thanh Vân bèn cười
nói: "Ta hôn ngươi."
Lời nói rõ ràng hơi cao lên, thấp thoáng giọng điệu khiến
người ta nghi hoặc.
Nhưng tiếng nói vừa dứt, Bộ Thanh Vân tự ngoảnh lại, cúi
đầu in lên cánh môi của Tiêu Dạng.
Nhìn từ trên cao xuống, đôi cánh môi cùng khít lại, mang
theo kiều diễm hoặc người.
Hai người cứ hôn môi. Không biết tự khi nào, Tiêu Dạng đã
đứng dậy khỏi ghế dựa, hai người đi tự nhiên đến gần giường.
Bộ Thanh Vân từng bước ép sát, bỗng nhiên nắm chặt cổ tay
của Tiêu Dạng, dùng sức một cái, áp đảo Tiêu Dạng trên chiếc giường mềm mại.
"Ngươi!" Mắt xếch của Tiêu Dạng trợn tròn, hệt
như không ngờ tới việc mình sẽ bị ép xuống vị trí như thế này.
Bộ Thanh Vân tự nhiên leo lên giường, phả ra một cổ hương
rượu nồng nặc hơn nữa, mắt hạnh ở phía trên, nhìn xuống Tiêu Dạng vẫn đang giữ
dáng vẻ sửng sốt.
Tình ý lưu luyến mà thâm tình.
Bộ Thanh Vân nhẹ nhàng cúi đầu xuống, lại áp đôi môi mình
lên.
Hai người đều là lần đầu trải nghiệm, đôi kẻ ngây ngô chỉ
có thể chọn dùng cách thức tối nguyên thủy nhất mà gặm, cắn, vuốt. Nụ hôn vừa
chấm dứt, cả hai hệt như vừa vật nhau, thở ra hồng hộc.
--
Hôm sau, mặt trời lấp ló ở chân trời, Bộ Thanh Vân uống
cạn một chén canh giải rượu.
Tối hôm qua hắn chỉ uống lắc nhắc, lại mơ hồ nhỡ rõ hai
người hôn tới rồi cùng nhau...
"Ha ha."
"Cười cái gì?" Dù đã bày tỏ tâm ý lẫn nhau,
Tiêu Dạng vẫn như đứng ở nơi cao tựa núi, mặt mày vô cùng bình tĩnh.
"Ta vui vẻ."
Tiếng nói vừa dứt, vành tai của Tiêu Dạng đã đỏ hồng như
có thể bóp ra máu.
Bộ Thanh Vân sung sướng leo từ trên giường xuống, vừa ôm
Tiêu Dạng là hôn một cái, vô cùng tự nhiên.
Bây giờ hắn nhìn chỗ nào cũng thấy Tiêu Dạng tốt đẹp.
Sao có thể đáng yêu như thế này chứ?
"Hoang đường!" Tiêu Dạng trách cứ, hữu khí vô
lực.
"Ha ha ha." Bộ Thanh Vân vô sự tự thông, cắn
vào vành tai của Tiêu Dạng, nói: "Có hoang đường thì cũng chỉ hoang đường
với ngươi."
"Câm miệng." Mặt Tiêu Dạng đỏ lên.
"Được rồi." Bộ Thanh Vân cười dài ngồi vào chỗ
đối diện của Tiêu Dạng, đột nhiên thử hỏi: "Nếu tất cả xong hết rồi, ta ẩn
cư được chứ?"
Bộ Thanh Vân nhìn Tiêu Dạng đầy chân thành.
Thứ hắn hướng tới nhất là loại cuộc sống ba tháng hoa
đào, hai người một con ngựa, nay mai phiêu bạc thiên hạ.
Thoải mái, tự do!
Hắn thật sự không yêu quan trường, nhưng hắn lại coi
trọng người trong quan trường, hơn nữa người này còn ngồi ở địa vị cao.
Vẻ mặt Tiêu Dạng cứng lại, màu đỏ của vành tai cũng tan
đi, chậm rãi ngẩng đầu nói: "Không được."
Sự sung sướng của Bộ Thanh Vân hơi nhạt đi một chút,
nhưng không lâu sau, hắn lại nở nụ cười một lần nữa, bảo: "Không có
gì."
---
Từ khi Mạnh Triết bị bắt vào đại lao, tình th� ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.