Tiêu Dạng dịu dàng rũ lông mi xuống, ánh sáng màu hổ
phách phản chiếu sắc trời, kiên định cứng rắn.
“Bổn vương nói như vậy thì chính là như vậy.”
Bầu không khí đột nhiên trở nên ngưng đọng.
Sự ủ rũ làm người ta mệt mỏi nhưng chỉ như hoa quỳnh sớm
nở tối tàn, Bộ Thanh Vân bỗng nhiên cười nói: “Hạ quan vinh hạnh đến tột cùng.”
Hắn thở ra một hơi thật dài, lòng vẫn luôn rộn ràng bỗng
nhiên như rơi thẳng xuống đất.
Ra khỏi một phần ba mảnh đất Trường Sa kia, thật sự có
rất nhiều chuyện khiến cho hắn trở tay không kịp.
Lý tưởng thì cao đẹp nhưng hiện thực lại phũ phàng.
Kể từ khi bước vào Biện Kinh, hắn đã lệch khỏi quỹ đạo
ban đầu, một đi không trở lại.
Bộ Thanh Vân hơi hé miệng, đầu lưỡi liếm qua hàm răng.
Nhưng mà trong giây phút ủ rũ bị quét đi sạch sẽ, cảm xúc
của những người trẻ tuổi thường lên xuống như tàu lượn siêu tốc, vào thời khắc
này toàn bộ lồng ngực như đang hừng hực lửa cháy.
Biện Kinh luôn có thể dạy cho Bộ Thanh Vân rất nhiều
điều.
À không, lần này sự dạy dỗ hắn nhận được hẳn là xuất phát
từ Tiêu Dạng.
Thôn trang đã từng là nơi ung dung tự tại, Bộ Thanh Vân
thích nhất nơi đó.
Hai chữ Tiêu Dạng này, mỗi một nét, mỗi một đường đều là
những đường nét làm rung động lòng người.
Bộ Thanh Vân nghiêng đầu, liếc nhìn Tiêu Dạng, nói: “Hạ
quan cả gan, có thể hứa hẹn một điều với Vương gia không?”
Tiêu Dạng tiếc chữ như vàng: "Nói."
“Tuy nói rằng không biết hạ quan có ích lợi gì với Vương
gia không, nhưng nếu giá trị của hạ quan biến mất, có thể cho phép hạ quan rời
khỏi quan trường được không?” Bộ Thanh Vân cười hỏi.
Bộ Thanh Vân tự nhận đây ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.