Trạng nguyên lang có một không hai, luôn có mấy vị quan
to lo xa nghĩ rộng muốn lôi kéo vị tiền đồ vô lượng Bộ Thanh Vân này về phía
này.
Trong đó đặc biệt là học sĩ Hàn lâm Đoạn Hoài Minh ra sức
nhất, trực tiếp gọi người tới.
Phủ học sĩ trang nghiêm, so với Yến Vương phủ thì không
nguy nga lộng lẫy bằng, nhưng lúc nào cũng toát lên vẻ thư hương.
Đoạn Hoài Minh đang tiếp đãi Bộ Thanh Vân ở đại sảnh.
"Ha ha ha!" Hôm nay Đoạn Hoài Minh mặc thường
phục, trông còn to hơn cả Bộ Thanh Vân, hai bên mép là bộ râu cá trê, trên đầu
đội chiếc mũ cao, ăn mặc khá giản dị: "Đông Ly, ta hận không quen biết
quân sớm hơn!"
Bộ Thanh Vân mỉm cười.
Đương thời, người này là đại Nho sĩ say mê học tập đến
không tài nào kiềm chế được, chưa bao giờ rời miệng về Chi, Hồ, Giả, Dã. Khác
với người có thiên phú không cần học như Bộ Thanh Vân.
Phải ca ngợi người đến thăm mà không dự kiến trước.
Nhưng cuộc nói chuyện phiếm sắp đi đến hồi kết rồi.
Bởi vì phần lớn vấn đề mà đại Nho đương thời này hỏi là:
"Quân tử bỏ mặc người thân kia, khiến đại thần ai oán không thôi. Đông Ly,
ngươi giải thích thế nào?"
Bộ Thanh Vân cười và cẩn trọng trả lời, nhưng nội tâm vô
cùng bất lực: "..."
Bàn luận vấn đề với người học thuật đúng là không thú vị
chút nào.
Một mặt Đoạn Hoài Minh cảm thấy rất ăn ý, vì vậy nổi ý
định muốn kết thân.
"Đông Ly cưới vợ chưa?"
Khóe mắt Bộ Thanh Vân nháy không ngừng, cười nói:
"Tạm thời thì chưa, nam nhi đang lập nghiệp lại thành gia, nghiệp không
lập, cớ gì lại thành gia?"
Là giả đấy.
Hắn vẫn chưa chơi đủ, thành gia cái gì?
Hơn nữa, ban đầu đã nói với Tiết Vô Dịch chạy tới thi
khoa cử rồi, bây giờ hắn chỉ mong đợi được tự do thôi.
Tự do.
Vẫn không nên gieo họa cho cô nương nhà người ta thì hơn.
"Quả nhiên Đông Ly là người có ý chí hiên ngang trời
cao!" Đoạn Hoài Minh nhìn Bộ Thanh Vân bằng ánh mắt vô cùng hài lòng, vừa
chuyển lời, ông ta rút một phong thư trong tay áo ra đưa cho Bộ Thanh Vân nói:
"Nhưng, lão sư từ ngàn dặm xa xôi tới đưa một phong thư, Đông Ly mở ra xem
một chút đi."
Lão gia tử Bộ gia gia của Bộ Thanh Vân đã từng là lão sư
của Đoạn Hoài Minh.
Bộ Thanh Vân mở phong thư ra, vừa nhìn thấy, nụ cười nứt
ra trong nháy mắt, vô ảnh vô tung, như khiến cho Đoạn Hoài Minh tưởng đó chỉ là
ảo giác mà thôi.
Lão gia tử vẫn nói chuyện vào thẳng vấn đề như xưa.
“Thi đậu Trạng nguyên rồi thì xem xem ở kinh thành cô
nương nào có thể lấy về nhà hay không thì thành thân đi, rồi đối xử tốt với
người ta.”
Cuối thư lão gia tử còn nhấn mạnh rằng lão nhân vẫn đang
chờ để được ôm tôn tử đấy, Tiểu Vân.
Còn nhớ nói rõ nguyên nhân rằng: "Khoảng thời gian
trước lang trung đã tới chỗ của ta, lão gia tử… không còn sống được mấy năm
nữa..."
Câu cuối cùng khiến Bộ Thanh Vân đột nhiên cảm thấy
thương cảm, chóp mũi đau xót.
Đoạn Hoài Minh nhìn thấy vậy, thầm nghĩ quả nhiên có lợi
khi nghe lời của phu nhân gửi cho lão sư mấy bài thơ mà nữ nhi làm, rèn sắt
ngay khi còn nóng: "Mong ước của người già là được quây quần bên con cháu,
đó là tâm nguyện của mỗi vị trưởng bối. Nếu như thế… hay là Đông Ly và tiểu nữ
của ta thử xem sao?"
Đúng là phải tạ ơn phong tục của thời Đại Lương, bây giờ
trai gái cũng không còn phải quá câu nệ nghiêm khắc như tiền Triều nữa.
Bộ Thanh Vân cất phong thư đàng hoàng lại, thu hết lại
những cảm xúc chua xót ngay lập tức rồi nói: "Gia gia hắn, đương nhiên là
muốn thấy ta đứng vững gót chân ở kinh thành hơn."
Người quen thuộc với lão gia tử nhất chắc chắn là Bộ
Thanh Vân.
Chưa nói lúc hắn vào kinh đi thi, thân thể của lão gia tử
vẫn còn cường tráng.
Với tính cách của lão gia tử, nếu như thực sự có chuyện
gì không hay xảy xa, chỉ sợ thư gửi đến sẽ là: Ngươi ở đàng kia làm việc cho
tốt, đừng làm yêu, nếu thi đậu Trạng nguyên rồi thì đừng ôm cái suy nghĩ vui
đùa vân vân. Tóm lại không phải là phong thư cố ý lừa tình như thế này.
Bộ lão gia tử lúc còn trẻ đã muốn lưu danh thiên cổ nhưng
lực bất tòng tâm nên đặt hy vọng lên người Bộ Thanh Vân, ai ngờ lại là kẻ si
tình cưới thê tử là quên cha, đưa phu nhân đi vân du tứ hải.
Vì vậy Bộ lão gia tử đành đặt hết mọi mong đợi lên người
tôn tử nhà mình, bắt phải tôn tử học hành từ khi còn rất nhỏ, giáo dục tôn tử
vô cùng nghiêm khắc. Còn nhớ trước kia Bộ lão gia tử từng nói: "Lão gia tử
ta phải sống thật lâu thật lâu, muốn tận mắt thấy được con cháu Bộ gia ta một
bước lên mây, đến lúc xuống suối vàng còn kể lại cho tổ tông Bộ gia nghe."
Khi đó Bộ Thanh Vân nghe tai này lọt tai kia, bây giờ mới
có thể chua xót mà hiểu ra vấn đề.
"Được rồi." Đoạn Hoài Minh đáp ứng rất nhanh
gọn.
Nhưng trong thời đại thịnh thế này, ngoại trừ mấy kẻ khốn
nạn thích tranh quyền đoạt lợi ngầm ra thì Kinh quan cũng khá nhàn rỗi.
Tuy nói hơn chín thành trên triều đình đều là ngấm ngầm
tranh quyền đoạt lợi trong bóng ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.