Màn đêm dần buông xuống, Doãn Mặc dắt tay Mộ Dữu tiến vào
khách sạn.
Tối nay chính là tiệc liên hoan họp mặt các bạn học cũ
của nhiều khoa trong trường, sảnh lớn khách sạn tấp nập xe cộ, người ra kẻ vào
nhiều không đếm xuể.
Đi về hướng phòng họp của học viện khoa tài chính, Mộ Dữu
dừng ở cửa, cô bỗng nhiên có chút lo lắng.
Cô sửa lại tóc tai, quay sang hỏi Doãn Mặc: “Em như vậy
đã được chưa?”
Doãn Mặc ngắm nhìn cô một chút, mỉm cười: “Em rất đẹp.”
Mộ Dữu bị nụ cười của anh làm cho mất tự nhiên, cô liếc
anh một cái: "Anh cười em cái gì chứ? Em sửa soạn như vậy không phải để
giữ thể diện cho anh trước mặt các bạn học của anh sao?"
Doãn Mặc còn chưa kịp nói gì, phía sau truyền đến một
giọng nói: “Ái chà! Không phải Doãn Mặc đây sao, dạo này có vẻ bận rộn nhỉ,
thời gian qua cậu làm gì vậy? Lâu rồi mới có dịp gặp lại cậu.”
Doãn Mặc và Mộ Dữu cùng quay đầu lại, phía sau họ là một
người thanh niên bận bộ vest lịch lãm, dường như vừa đi ra từ toilet, anh ta
mang cặp kính gọng màu bạc, toát lên vẻ nhã nhặn, lịch sự.
Nhìn thấy Mộ Dữu đứng bên cạnh Doãn Mặc, anh ta chủ động
đưa tay ra: “Chào em gái, anh xin tự giới thiệu, anh tên là Hứa Lương Đống, là
bạn cùng phòng thời đại học của Doãn Mặc.”
Hứa Lương Đống là một trong số ít những người bạn thân
của Doãn Mặc thời đại học, sau khi tốt nghiệp anh ta xin vào làm việc tại một
ngân hàng lớn, nay đã được thăng chức làm giám đốc điều hành của ngân hàng đó.
Hai người đều bận rộn, mấy năm nay chỉ liên lạc vài câu
chat trên mạng, tuy ở cùng thành phố nhưng vẫn không có dịp gặp mặt nhau.
Nhìn Hứa Lương Đống duỗi tay về phía mình, Mộ Dữu chợt
nhớ tới anh ta vừa gọi cô là “em gái”, hai tai bất giác ửng đỏ.
Doãn Mặc gạt tay anh ta ra: “Cần gì phải bắt tay chứ.”
Hứa Lương Đống thu tay về, cười nhạo anh một tiếng: “Cậu
đúng là keo kiệt, tớ chỉ muốn bắt tay một cái đã ghen rồi.”
Mộ Dữu khẽ gật đầu, chào anh ta: “Chào đàn anh!”
Hứa Lương Đống đá mắt ra hiệu với Mộ Dữu, nói nhỏ: “Đàn
em muốn biết thêm điều gì về Doãn Mặc thời đại học, cứ đến tìm anh, anh đây
biết được rất nhiều điều thú vị về cậu ta.”
Lại ra vẻ thần thần bí bí: “Tốt xấu đều có đủ.”
Mộ Dữu đột nhiên có hứng thú: “Ví dụ như?”
Hứa Lương Đống: “Ví dụ như, buổi tối ngủ cậu ta có ngáy
to hay nói mớ chẳng hạn.”
Nói xong câu này, Hứa Lương Đồng liền quay sang nhìn Mộ
Dữu: “Mà không, cậu ta là chồng em, về mặt này đàn em phải rõ hơn anh mới đúng.”
Mộ Dữu: “...”
“Anh còn biết những cái khác nữa.” Hứa Lương Đống vội
chuyển đề tài, giữ lại chút mặt mũi cho mình.
“Em đã từng thấy qua cậu ta say rượu làm càn chưa? Anh kể
cho em nghe, có một lần…”
Mộ Dữu tò mò lắng nghe, Doãn Mặc liếc Hứa Lương Đống một
cái, ý bảo anh ta câm miệng lại.
“Đi thôi.” Anh dắt tay Mộ Dữu, đẩy tay nắm cửa tiến vào
trong.
Phòng họp đã có không ít người ngồi, nam có, nữ có, viện
trưởng Hoắc cùng một số giáo sư của học viện tài chính cũng đã ngồi sẵn ở đây.
Tất cả mọi người đều đang xem video thể hiện tình cảm mặn
nồng ở giảng đường của Doãn Mặc trên điện thoại của họ, không khí lúc này vô
cùng náo nhiệt.
Không ngờ cửa phòng mở ra, chính chủ đã xuất hiện.
Viện trưởng Hoắc nhìn Doãn Mặc, buồn bực trách móc: “Mọi
người đều đến đây sau bài giảng của em, sao bây giờ em mới tới?”
Doãn Mặc kéo tay Mộ Dữu tiến về phía mọi người, lên tiếng
xin lỗi: “Xin lỗi mọi người, em xin chịu phạt rượu.”
“Tất nhiên là phải phạt rượu rồi.” Viện trưởng Hoắc cười
nói: “Lúc em chưa tới, mọi người đều vây quanh hỏi thầy về chuyện của em và hoa
khôi Mộ, thật phiền chết đi được.”
Đợi Doãn Mặc và Mộ Dữu ổn định chỗ ngồi, viện trưởng Hoắc
nhấp một ngụm rượu, thảnh thơi nói: “Đấy, chính chủ tới rồi, mọi người đừng
phiền đến tôi nữa, muốn biết thêm điều gì thì trực tiếp hỏi cậu ta.”
Mộ Dữu nhìn quanh một vòng, không nhìn thấy Diêu Thư Mi.
Có lẽ sau sự cố ở c� ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.