Khi Hạ Ức Thành đi đến ngọn núi ở ngoại ô thành Phỉ Lan, y
dừng bước, chắp tay sau lưng rồi nói: "Đại tiểu thư muốn đi theo ta đến
khi nào nữa?"
Trong rừng cây sau lưng vang lên tiếng sột soạt. Sau đó một
cô nương mặc bộ đồ máu tím nhạt, thêu hoa tường vi đi ra. Làn da nàng ấy vốn
trắng như tuyết nhưng vì ngại ngùng nên gò má đỏ ửng lên. Nàng ấy đến bên Hạ Ức
Thành rồi làu bàu: "Võ công của ngươi kém thế sao lại phát hiện ra
ta?"
"Từ khi ra khỏi từ đường ngươi đã đi theo ta rồi. Vả
lại bình thường ta hay bị những thứ linh tinh đi theo nên có rất nhiều kinh
nghiệm." Hạ Ức Thành cười hi hi đi quanh Tư Vi rồi tiện tay gỡ phiến lá
trên tóc nàng ấy xuống.
Tư Vi hoảng hốt lùi xa hai bước, nhìn y đầy cảnh cáo:
"Ngươi… ngươi đừng chạm vào ta!"
Sau cái đêm nàng ấy uống say, bị Hạ Ức Thành bày tỏ rồi hôn
môi, nàng ấy tránh né tiếp xúc của y như chim sợ cành cong. Ngoài việc lần
trước nàng ấy đề cử Hạ Ức Thành nghiệm thi với Phó Đăng, sau đó Tư Vi chưa từng
nói chuyện với Hạ Ức Thành, đến cả việc đánh y, nàng ấy cũng chẳng làm. Khi Phó
Đăng nói với mọi người về sự thật của năm năm trước, Tư Vi nghe được hai, ba
câu đã quay đầu lại nhìn y. Dường như nàng ấy đã nghĩ rất nhiều nhưng khi đó
nàng ấy cũng không nói chuyện với y.
Tư Vi có phản ứng như vậy không phải vì nàng ấy hoàn toàn
ghét bỏ nhưng chắc chắn là nàng ấy cũng không thích. Nàng ấy vô cùng tế nhị
khiến Hạ Ức Thành không thể nhìn rõ.
Hạ Ức Thành giơ hai tay lên ra hiệu bản thân y sẽ không làm
như thế nữa. Y nói một cách nghiêm túc: "Nơi này âm khí nặng nề, ngươi còn
đi theo ta nữa thì sẽ thấy du hồn tụ hội. Ngươi nên quay về sớm đi."
Tư Vi ngẩng đầu nhìn y hỏi: "Ngươi đến đây làm gì? Lần
trước ngươi dẫn dụ cả đám du hồn cũng là vì ngươi đã đến đấy ư?"
Hạ Ức Thành chớp mắt. Y mỉm cười, để lộ ra chiếc má lúm
trông vô cùng ngây thơ: "Ta tới đốt vàng mã cho mẫu thân ta. Một năm ta
cũng chẳng đến đây được mấy lần, ta sợ ở dưới đó mẫu thân ta nghèo đến phát
khóc rồi."
Tư Vi ngây người. Nàng cúi đầu rồi lại ngước lên, có vẻ hơi
lúng túng: "Ngươi… Sao ngươi không nói sớm? Phần mộ của bà ấy ở đâu?"
Hạ Ức Thành chỉ vào cây ngô đồng ngay trước mặt họ.
"Ở dưới gốc cây này. Khi còn sống, mẫu thân bảo bọn ta
dùng một mồi lửa thiêu bà ấy rồi chọn một cái cây đẹp để chôn tro cốt của bà ấy
ở dưới gốc cây làm phân bón cho cây. Cây chính là bia mộ của bà ấy. Cái cây này
được bà ấy chọn khi còn sinh thời. Bà ấy nói cái cây này xinh đẹp, tươi tốt
nhưng ta không thấy được nó xinh đẹp, tươi tốt chỗ nào cả." Hạ Ức Thành
đột nhiên bật cười, giọng điệu vô cùng bình thản.
Tư Vi nhìn cây ngô đồng đó một lát rồi lại nhìn sang Hạ Ức
Thành. Nàng ấy khẽ nói: "Ngươi… không buồn sao?"
"Bà ấy đã mất nhiều năm, ta còn buồn làm gì nữa?"
Tư Vi đột nhiên lại gần Hạ Ức Thành. Đã nhiều ngày trôi qua,
đây là lần đầu tiên nàng ấy chủ động lại gần y. Nàng ấy nhìn thẳng vào mắt y
như muốn thấy được điểm cuối cùng trong đó. Hạ Ức Thành nhất thời không kịp
phản ứng. Y đơ người nhìn đôi mắt long lanh, trong sáng của nàng ấy. Trong đôi
mắt đó dần tích tụ một thứ cảm xúc nhưng không rõ là tức giận hay là đau lòng.
"Sao ngươi lại không buồn chứ? Cho dù ngươi không xem
trọng chuyện sống c ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.