Sau khi mọi người rời đi, trong từ đường trống không chỉ còn
lại Tức Hi, Sư An và những nén hương đang lặng lẽ bốc khói nghi ngút trên án.
Bùa truyền âm đã được Sư An thu vào lòng. Tức Hi đi đến
trước bàn thờ nhìn vào tấm bài vị đặc biệt được viết bằng chữ Miêu. Nàng muốn
đưa tay ra sờ thử nhưng lại dừng lại, nàng chắp tay ra sau lưng.
Nàng có mộ, cũng có bia mộ, hiện giờ đến cả bài vị cũng có
người lo chuyện hương hỏa, thờ cúng. Những gì mà người đã khuất nên có nàng đều
đã có đủ hết.
Người của thành Phỉ Lan không chuyển bài vị của nàng đi, bô
lão của các dòng họ và Hạ Bá đều nói nếu năm đó thật sự là Hoà Gia đã cứu thành
Phỉ Lan thì Hoà Gia xứng đáng nhận được sự thờ phụng của Phỉ Lan. Người thành
Phỉ Lan sẽ mãi mãi nhớ ơn, trước sau vẫn vậy.
Ông trời thiên vị cho nàng tái sinh để nhìn thấy tất cả
những việc này xảy ra. Ông trời muốn nàng chết vì oan khuất, vì thành kiến để
sau đó lại tái sinh nhìn thấy những công lý thuộc về nàng thật sự xuất hiện.
Đây là thoại bản gì vậy? Ông trời cũng thật biết cách dàn
dựng!
Còn về việc lựa chọn giữa chim phỉ lan và thành Phỉ Lan,
người của cả thành đều đã nghe thấy ngọn nguồn dịch bệnh nên có lẽ họ chọn
người chứ không chọn chim.
"Đất đai thành Phỉ Lan vừa cằn cỗi lại không có con
đường giao thông chính, toàn bộ đều nhờ vào điềm lành là chim phỉ lan để phát
tài. Sau này họ phải đi đâu về đâu? Sau này chắc hẳn Triệu Nguyên Gia sẽ vô
cùng xấu hổ. Hắn vốn dĩ là anh hùng nổi danh Dư Châu mà." Tức Hi hờ hững
nói rồi quay người nhìn Sư An mỉm cười rồi nói: "Nếu không nhờ ôn dịch
quay lại thì ai lại rảnh rỗi đi quan tâm đến sự thật chứ? Muội cứ chết đi trong
thầm lặng là đỡ phiền hà nhất. Đất lành vẫn là đất lành, anh hùng vẫn là anh
hùng."
"Sư An, chuyện hôm nay là huynh và A Đăng đã hẹn trước
với nhau đúng không?"
Sư An khẽ cười, chắp tay sau lưng trông vừa chân thành mà
lại vô tội.
Lần đầu tiên chàng gặp Phó Đăng là ở tiệc rượu đó. Sau khi
nghe nàng ấy nói xong những từ ngữ lẫn lộn liên quan đến "cố nhân"
kia, chàng đã gọi Phó Đăng vốn định quay người bỏ đi lại.
"Ta muốn giúp cố nhân đó của ngươi rửa sạch oan
khuất."
Phó Đăng ngớ người. Nàng ấy nói: "Ngài biết hết rồi
sao?"
Nàng ấy im lặng nhìn Sư An giống như đang xác nhận tấm lòng
của chàng. Sau đó nàng ấy lắc đầu, nói mình không cần Sư An làm gì hết, nàng ấy
đã chuẩn bị xong xuôi, khi nào cần thì sẽ nhờ chàng dùng danh tiếng đến ủng hộ
nàng ấy là đủ. Nhưng không ngờ là cái ngày ấy l� ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.