Mấy thiếu niên vốn đang kinh hoàng luống cuồng đồng loạt lùi ra sau, để lộ ra vị trí của Lâm Túc: “Là cậu ta.”

“Cậu ta là Ian, đừng bắt chúng tôi.”

“Cậu ta là…”

Họ đồng loại lùi lại, một mình Lâm Túc đứng yên tại chỗ, khoé môi khẽ nhếch lên, hắn cũng chẳng cảm thấy bị bán đứng hay gì cả, hắn chỉ thấy mỉa mai, so sánh hai bên với nhau, hiển nhiên tiểu thánh mẫu đáng yêu hơn nhiều.

Celtic đi tới trước mặt Lâm Túc, cậu hơi nghiêng đầu nhìn người dưới lớp mũ choàng, sau đó hơi nhướng mày: “Ngươi là Ian?”

Thái độ của cậu bâng quơ, dáng vẻ vốn đã đầy mê hoặc và tinh xảo, khi áp mặt tới gần người ta, cảm giác mê hoặc đó được phát huy đến tận cùng.

Ít nhất từ góc độ kích thích thị giác thì đúng là không thẹn với thân phận Thân vương Huyết tộc của cậu.

Lâm Túc chỉ nhìn cậu một cái rồi liền cụp mắt gật đầu.

Mặc dù trông rất đẹp, nhưng hình như không giống bé đáng yêu lắm.

Celtic “chậc” một tiếng, nâng cằm hắn lên, nói: “Trông cũng đẹp ra phết đấy, bảo sao lại được giữ cẩn thận thế…” Mặt hai người rất sát nhau, cậu bỗng nhiên hít hít mũi: “Máu của ngươi rất thơm.”

Hương vị ấm áp như có dòng nước ấm chảy qua cơ thể, uống vào nhất định rất ngon.

Cậu hơi xúc động, nhưng vẫn nhìn những quản gia Huyết tộc xung quanh đang rối rít cúi đầu rồi nói: “Dẫn người của các ngươi đi đi.”

Cậu nắm tay Lâm Túc rồi trực tiếp chặn ngang bế lên, bật người nhảy nhẹ một cái đã phi lên cây, không đợi những Huyết tộc khác phản ứng lại, hai người đã biến mất ngay tại chỗ.

Đây là lần đầu tiên Lâm Túc được trải nghiệm cảm giác được người khác bế trên tay mà mặt chúi xuống đất, độ cao và tốc độ di chuyển cực nhanh, nếu đổi thành bất cứ nhân loại nào khác thì chắc đầu óc phải sung huyết, đầu váng mắt hoa rồi.

Nơi họ dừng lại không phải pháo đài gì đó, mà là một nơi trong rừng, có một chiếc xe ngựa đang dừng ở đó, một người quản gia cũng đang chờ đợi.

Quản gia nhìn thấy Celtic liền hành lễ: “Xem ra chủ nhân xuất hành rất thuận lợi.”

Celtic nhẹ nhàng đứng vững chân, cậu thả Lâm Túc xuống rồi trực tiếp xốc mũ choàng của hắn lên, để lộ ra máu tóc vàng kim xinh đẹp, cậu cảm thán: “Đúng là một bé thỏ xinh đẹp.”

Mà một giây sau cậu đã trực tiếp đẩy Lâm Túc vào một gốc cây bên cạnh, nghiêng đầu cắn lên cổ hắn.

Để điểm yếu hại bại lộ dưới răng nanh Huyết tộc tuyệt đối không phải là tác phong làm việc xưa nay của Lâm Túc, nhưng cơ thể hắn chỉ căng cứng một chút rồi lập tức thả lỏng ngay.

Mái tóc bạc gần trong gang tấc, khoảnh khắc răng nanh cắn rách da rất đau, nhưng rất nhanh cảm giác tê tê như uống say đã truyền tới làm hắn hơi choáng váng.

“Ăn nằm” của Huyết tộc sở dĩ được gọi là “ăn nằm” chính là vì một vài Huyết tộc thích tiến hành tạo ra ma cà rồng mới trên giường.

Muốn cảm thấy hưởng thụ khi làm chuyện đó, đương nhiên không thể để bên bị cắn sinh ra phản kháng được, cảm giác mất máu quá nhiều khiến cảm giác tê tê kia nặng thêm, Lâm Túc vươn tay ấn đầu Celtic, thái độ này đại diện cho việc hắn đã mặc kệ không phản kháng.

Tiếng liếm mút ở cổ chợt dừng lại, Celtic ngẩng đầu lên, cậu liếm môi, đôi môi bị máu tươi nhiễm đỏ hơi nhếch lên: “Hửm? Hình như ngươi không sợ ta?”

Thật ra hành động cắn đứt mạch máu của Huyết tộc không hề khiến nhân loại cảm thấy đau đớn, nhưng những nhân loại gầy yếu kia vẫn sợ hãi giãy dụa lung tung như thỏ, nhìn trông cực kỳ bất lực.

Nhưng người này lại như để mặc cậu muốn làm gì thì làm. Phải công nhận con mồi bình tĩnh thế này rất mới mẻ.

“Sợ hãi không thể giải quyết được bất cứ vấn đề gì cả, ngươi là ác ma hút máu người sao?” Lâm Túc bình tĩnh hỏi.

Celtic liếm môi, hồi tưởng lại mùi vị tinh thuần trước nay chưa từng có, vui vẻ trả lời câu hỏi của thức ăn của mình: “Không, ta là Huyết tộc, mà ngươi chính là đồ ăn của Huyết tộc.”

Thân là nhân loại nhưng lại được thông báo bản thân là thức ăn của chủng tộc khác, nhân loại nhỏ yếu như thỏ này chắc là sẽ sợ hãi.

“Giống như vừa rồi đấy sao?” Lâm Túc sờ sờ cổ mình, miệng vết thương nơi đó đã lành lại, không hề để lại chút cảm giác đau ngứa nào: “Nếu là như thế, ta có thể chấp nhận được.”

Thuốc của hệ thống rất có tác dụng, nếu đổi lại thành bất cứ nhân loại nào khác, có lẽ sẽ không có năng lực tạo máu mạnh như thế.

“Có thể chấp nhận được?” Celtic hơi sửng sốt, sau đó cậu lập tức bật cười, cậu cười híp cả mắt, nói rằng: “Mặc dù chỉ là nhân loại, nhưng ngươi cũng là một nhân loại thú vị đó.”

Cậu bước lên xe ngựa, Lâm Túc đi theo sau, yên lặng ngồi xuống một bên.

Trạng thái này cũng khiến Celtic bất giác phải quan sát hắn, từ xưa tới nay, những nhân loại được đưa tới đều không xứng để cậu đi đón, vừa vào pháo đài là trạng thái của họ đã như thỏ con bị đưa vào hang sói, ai nấy đều kinh hoảng luống cuống, sợ hãi bất an, cậu vừa tiến lại gần đã sợ hãi xin tha, thậm chí còn có ý đồ chạy ra ngoài.

Con mồi như thế, nhìn nhiều rồi cũng sẽ cảm thấy nhàm chán, cho nên cậu vô cùng hứng thú với cái người không giống ai khác trước kia này.

Chẳng qua, người có thể chung sống với Thuỷ tổ cũng không nên chỉ là một con thỏ nhút nhát thật.

Celtic tiến tới gần Lâm Túc, đặt tay lên vai hắn rồi nói: “Trông ngươi không giống nhân loại sinh ra từ xóm nghèo lắm.”

“Ngài biết lai lịch của ta ư?” Lâm Túc bình tĩnh hỏi ngược lại.

Đương nhiên hắn có thể làm ra vẻ giật mình sợ hãi, nhưng nếu biểu hiện mình giống thỏ thì chắc chắn Huyết tộc xinh đẹp này sẽ luôn coi hắn như thỏ mà tuỳ ý bắt chẹt, đùa bỡn.

Ra vẻ giống người khác rất vô vị.

Celtic sửng sốt một chốc, cậu hơi nheo mắt, nói: “Hửm? Ngươi rất thông minh, nhưng không nên tự cho mình là thông minh đâu, trước mặt ta, thức ăn chỉ có nhiệm vụ trả lời những gì ta hỏi, không thì…”

“Không thì ngài sẽ trút giận lên thức ăn của ngài sao?” Lâm Túc nhìn thẳng vào mắt cậu, hỏi.

Trút giận lên thức ăn không phải hành động vinh quang gì, Celtic bị huỷ đi cái cớ uy hiếp hắn nhưng cũng không giận mà chỉ cười: “Đương nhiên ta sẽ không trút giận lên thức ăn, như thế nghe có vẻ không được đạo đức lắm, ta thu hồi lại những lời vừa nói, ngươi là một người thông minh.”

Chóp mũi cậu cọ cọ lên cổ Lâm Túc: “Máu của ngươi thơm quá, khiến ta rất muốn ăn sạch ngươi.”

“Ngài đói rồi sao?” Lâm Túc bình tĩnh hỏi.

Cổ bị đối phương cọ vào hơi lạnh, nhiệt độ cơ thể của Huyết tộc thật sự rất thấp, nhưng người này thật sự quá xinh đẹp, mặc dù Lâm Túc không thích cảm giác mình chỉ là thức ăn trong mắt cậu lắm, nhưng hiện tại hắn chỉ có thể chấp nhận cảm giác này.

Celtic không đói, Huyết tộc không cần phải ăn uống quá nhiều, con người ăn nhiều sẽ mập, mà Huyết tộc mặc dù có sức tiêu hóa rất tốt, nhưng ăn nhiều thức ăn thì cơ thể cũng sẽ trở nên không còn hoàn mỹ nữa.

Chủng tộc cao quý như bọn họ đây, sao có thể để mình không hoàn mỹ mà trở thành trò cười cho đồng loại được.

“Đúng thế, ta đói rồi.” Celtic cười nói: “Ta sẽ không trút giận lên thức ăn, nhưng ta có thể hưởng dụng thức ăn của mình.”

Vốn dĩ Celtic sẽ không chú ý tới thức ăn của mình thế nào, nhưng trạng thái bình tĩnh của người trước mặt thật sự khiến cậu rất muốn phá nát sự bình tĩnh đó.

Thân là nhân loại, không sợ hãi ác ma thì sao mà được?

“Được thôi.” Lâm Túc hơi nghiêng cổ sang, hắn nói: “Đây là chuyện thức ăn nên làm.”

Celtic hơi híp mắt, ngón tay mơn trớn trên mặt Lâm Túc, nhẹ nhàng vuốt ve mặt hắn rồi nói: “Bao gồm cả hưởng dụng cơ thể sao?”

Vẻ ngoài của nhân loại này đúng là không chê vào đâu được, nếu không phải vì độ ấm khiến cậu yêu thích này thì cậu đã cho rằng hắn cũng là Huyết tộc rồi.

Thân là Huyết tộc, cậu rất chán ghét chủng tộc ma cà rồng thấp hèn kia, cái chủng tộc sẽ bị ham muốn ăn uống khống chế não bộ, mất đi phẩm cách của Huyết tộc ấy không xứng tồn tại.

Vậy nên cậu chưa từng “ăn nằm” với bất cứ nhân loại nào để cho bọn họ năng lực hút máu và tuổi thọ dài lâu, đương nhiên cũng có một phần nguyên nhân là vì tư thái nhát gan và vẻ ngoài không hoàn mỹ lắm của nhân loại hoàn toàn không phù hợp với với tiêu chuẩn thẩm mỹ của cậu, đến cả tư cách bò lên giường cậu cũng không có.

Huyết tộc không thích người khác động vào đồ của mình, người trước mắt thuộc về Dịch Triết Lai, vậy nên vị Thuỷ tổ đó nhất định sẽ tới tìm lại thức ăn thuộc về mình, trước lúc đó cậu không nên động vào thức ăn này để khỏi đánh rắn động cỏ, nhưng mà… rồi cuối cùng người này cũng sẽ thuộc về cậu thôi, sớm hay muộn một chút cũng không có gì khác nhau.

“Nếu ngài muốn, ta cũng không thể phản kháng được.” Lâm Túc để mặc cậu sờ mó.

Hắn vẫn bình tĩnh trước sau như một, giống như không có gì có thể đánh vỡ dáng vẻ bình tĩnh này vậy.

“Ta nhớ trước đây ngươi ở chung với một nam nhân Huyết tộc.” Mắt Celtic hơi trầm xuống: “Ngươi muốn phản bội hắn sao?”

Người cậu nói có lẽ là Dịch Triết Lai và Ian, Lâm Túc hơi nhếch môi cười: “Hắn cũng giống ngài thôi. Ta cũng chỉ là thức ăn của hắn, dù sao thì ngài cũng biết ta xuất thân từ xóm nghèo rồi mà, rất thiếu tiền.”

Trước đó hắn vẫn luôn bình tĩnh, bây giờ đột nhiên bật cười, khiến thùng xe đang xuyên qua rừng rậm u ám như được mặt trời chiếu rọi.

Đều là bị Huyết tộc coi như đồ ăn? Đều như nhau? Đây đúng là một nhân loại vô cùng kiêu ngạo.

“Ngươi đúng là thức ăn bác ái, thật vô vị.” Celtic rút tay mình về, cậu ngồi bên cạnh nhắm mắt nghỉ ngơi, không định để ý tới thức ăn mình mới đoạt đến tay nữa.

Đường đường là Huyết tộc, sao có thể bị một nhân loại nắm mũi dắt đi được?

Khi Giáo đình mang người đến đây đang là ban ngày, đi ra ngoài vào thời gian nghỉ ngơi của Huyết tộc thế này vẫn khiến Celtic thấy hơi mệt mỏi.

Cậu dừng tay, Lâm Túc cũng không quấy rầy cậu nữa.

Ban ngày của nhân loại tương đương với ban đêm của Huyết tộc.

Celtic thân là Thân vương mà lại đích thân ra đây đón người, chứng tỏ cậu đang ở trong tình thế bắt buộc với Ian, hoặc nói đúng hơn là với Dịch Triết Lai, vậy nên tạm thời cậu sẽ không uy hiếp tới tính mạng hắn, mà ngược lại...

Xe ngựa không ngừng chạy thẳng vào rừng sâu, càng đi càng sâu, Lâm Túc cũng nhắm mắt nghỉ ngơi, có thể chống đỡ được động tác với cường độ và tốc độ như thế, phải nói là thể lực của Huyết tộc

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play