“Chủ nhân, ngài đi đường xá xa xôi, có
cần một cốc máu tươi không?” Quản gia cung kính hỏi.
Đuôi mắt Celtic hơi nhướng lên, cậu
nhìn quản gia, nói: “Ngươi bắt người ở Đế quốc Byrd, không sợ bại lộ thân phận
sao?”
Mặc dù nhân loại nhỏ yếu, nhưng năng
lực sinh sản của chủng tộc này rất mạnh. Còn Huyết tộc dù rất mạnh mẽ, nhưng
vẫn không định diệt sạch toàn bộ nhân loại, làm vậy chẳng khác nào tự tìm đường
chết cả.
Huống chi Giáo đình còn có mithril có
thể đâm thủng trái tim Huyết tộc, nếu con người đồng loạt xông lên thì cả hai
bên đều không thể chống đỡ, phải nhượng bộ lẫn nhau thì mới có thể tiếp tục tồn
tại lâu dài.
Ít nhất là cậu đã từng cam đoan ở thành
trì của Đế quốc Byrd sẽ không xuất hiện chuyện ma cà rồng làm hại con người.
Bây giờ đúng lúc Giáo đình đang cần
cống hiến Thánh tử, lúc này để xảy ra sai lầm gì thì không ổn.
“Xin chủ nhân hãy yên tâm, đây là giao
dịch ngầm ở nơi con người gọi là chợ đen, chúng ta chỉ phụ trách thu mua thôi.”
Quản gia nói tiếp: “Còn con người phụ trách chuyên cung cấp.”
Thời đại này đã có kỹ thuật truyền máu
cứu người rồi, chỉ là đôi lúc có thể cứu người, đôi lúc lại xảy ra hiện tượng
hòa tan máu, chợ đêm tràn lan, Huyết tộc muốn uống máu đã là chuyện dễ như trở
bàn tay.
Nhưng con người có vị giác, Huyết tộc
cũng vậy, Huyết tộc càng tôn quý thì lại càng thích loại máu thượng thừa, mà
Thánh tử Giáo đình cung cấp lúc nào cũng có chất lượng tốt nhất.
“Làm tốt lắm.” Celtic biếng nhác duỗi
ngồi trên sofa: “Gần đây Đế quốc Byrd có xảy ra chuyện gì mới mẻ không?”
“Nếu ngài cần, ngày mai ta sẽ thám tính
cho ngài.” Quản gia đi chuẩn bị máu.
Máu tươi được để trong cốc thuỷ tinh,
cảm giác sóng sánh như rượu vang đỏ, Celtic đưa cốc tới bên môi, nhấp nhẹ một
ngụm, bên môi cậu dính chút máu đỏ tươi, đôi đồng tử hơi phiếm đỏ chứng tỏ cậu
đang hết sức thoả mãn, khiến cậu trông hơi giống yêu ma mới bò lên từ địa ngục.
Nhưng quản gia không dám ngẩng đầu nhìn
tư thái mê hoặc này của cậu cái nào, dù sao thì cũng đã từng có Huyết tộc không
tự biết thân phận mình muốn cợt nhã với chủ nhân, kết quả đã bị chủ nhân trực
tiếp vặn rớt đầu.
…
Binh sĩ say bí tỉ cũng không đi vào
Giáo đình mà ở lại khách sạn Lâm Túc mới thuê, ngọn đèn tối đen, cả đám người
ngủ say, tiếng ngáy vang trời như dù có động đất bọn họ cũng không dậy nổi, chỉ
có Kiều đắp chăn cho bọn họ, từng hành động đều chứng minh hắn ta vẫn còn tỉnh
táo.
Trận say ngày hôm nay chính là lời tạm
biệt, ngày mai bọn họ sẽ rời khỏi nơi này, sự chia ly của đàn ông không giống
phụ nữ, cuộc chia ly của họ tràn ngập phóng khoáng và tục tằng, nhưng khi Lâm
Túc xoay người đang muốn rời khỏi đây, Kiều ở sau lưng anh lại nói: “Lâm, Lâm
tiên sinh, dù nói lời này thật mạo muội, nhưng ta có thể ở lại bên cạnh ngài,
làm thuộc hạ cho ngài được không?”
“Ngươi là binh sĩ của Andra, nếu tuỳ
tiện ở lại Đế quốc Byrd, rất có thể sẽ dẫn đến tranh chấp giữa hai nước.” Lâm
Túc đang định nhấc chân lên ngựa nghe thế thì dừng chân, bình tĩnh nhìn hắn ta
nói.
Kiều đứng nghiêm chỉnh trước mặt hắn,
hắn ta nói: “Binh sĩ của Andra đều là lính đánh thuê, Quốc vương trả thù lao,
ta chỉ cần từ chức thôi.”
“Vậy người thân của ngươi thì sao?” Lâm
Túc hỏi.
Trong nháy mắt ấy, Kiều có vẻ hơi lạc
lõng nói: “Ta đã không còn người thân nào nữa rồi, ngài đã cứu ta một mạng, ta
muốn dùng hết khả năng của mình để báo đáp ngài.”
Ánh mắt hắn ta nhìn Lâm Túc sáng rực,
trong đôi mắt chan chứa hy vọng.
“Ở chỗ ta cũng là lính đánh thuê, ta sẽ
trả thù lao tương ứng với tất cả những công việc ngươi làm.” Lâm Túc kéo cửa
xe, nói: “Lên đây đi.”
Đôi mắt Kiều sáng bừng lên, mặt mày vui
vẻ lên xe: “Cảm ơn ngài, vô cùng cảm ơn ngài, Lâm tiên sinh.”
Ebert cũng nhìn thấy cảnh này, người
này mặc dù có ơn cứu mạng Kiều, nhưng lại không dùng ơn cứu mạng này sai khiến
Kiều, mà lại muốn trả thù lao cho hắn ta.
Rất kỳ quái, nhưng thế này lại khiến
người ta cảm thấy hắn là một người rất có quy tắc.
Ngày hôm sau chúng binh sĩ không tới từ
biệt nữa, chỉ có Kiều nhờ bọn họ mang một bức thư về, sau đó hắn ta ở lại bên
cạnh Lâm Túc làm việc cho hắn.
Công việc của Luyện kim sư đối với
người khác có lẽ là một nghề nghiệp cực kỳ khó khăn, cao thâm và bí hiểm, nhưng
đối với Lâm Túc thì đây lại là chuyện nhẹ nhàng đến mức không thể nhẹ nhàng
hơn.
Thủ pháp thành thạo như nước chảy mây
trôi khiến Kiều đang đứng bên cạnh phải trợn mắt há hốc mồm, sau đó hắn ta nhìn
mithril và nhôm được chiết xuất ra, qua một hồi lâu cũng không thể hoàn hồn lại
được.
“Lâm tiên sinh, ngài lợi hại thật đấy.”
Kiều hết sức bội phục thốt lên.
“Cảm ơn, đây là những nguyên liệu cần
mua, không cần phải vội.” Lâm Túc đưa cho hắn ta một tờ danh sách.
Kiều cất danh sách xong lại nhận kim tệ
Lâm Túc đưa, hắn ta nói: “Ta nhất định sẽ làm xong chuyện này nhanh nhất có
thể.”
Hắn ta vội vàng rời đi, Lâm Túc thả đồ
vật trong tay xuống, nhìn lõi nhôm đã thành hình trong tay, sau đó dùng công cụ
cẩn thận mài dũa.
Hắn nói không cần phải vội, nhưng cũng
rất có thể sẽ phải cần dùng đến bất cứ lúc nào. Nếu lúc đó không tìm được thứ
mình cần hắn cũng sẽ không trách Kiều, nhưng hiển nhiên thuộc hạ chu ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.