Cuộc nói chuyện giữa Lâm Túc và Giang Hoành giằng co rất
lâu, mãi tới lúc hai người đến giờ ngủ mới bị kêu dừng lại, rõ ràng lúc rời
khỏi Giang Hoành hơi luyến tiếc, nhưng nghĩ thấy hoàn cảnh hiện tại của mình
thì lại thở dài: “Nếu có cơ hội, hy vọng có thế gặp lại anh.”
“Sẽ có cơ hội thôi.” Lâm Túc tiến lên khẽ ôm cậu ta một
lúc rồi buông ra: “Hôm nay thực sự rất vui vì được gặp cậu.”
Rõ ràng chỉ là một cái ôm lịch sự đơn giản, Giang Hoành lại
bỗng hít sâu một hơi, vành mắt đỏ lên: “Gặp lại sau, bạn của tôi.”
Ở trong thời loạn thế này, người thực sự hiểu được suy
nghĩ của cậu ta không nhiều, người có thể trở thành tri kỉ lại càng ít hơn,
người giúp đỡ, đồng bạn trước đây đều bị người khác giết chết khi chạy trốn,
tuy rằng ở lại đây tạm thời sẽ an toàn, nhưng một khi chủ nhân nơi này mất kiên
nhẫn với cậu ta, hoặc có được thứ mình muốn, mạng sống của cậu ta khỏi cần nghĩ
cũng biết được.
Hiếm khi gặp được một người bạn, nhưng cũng chỉ gặp gỡ ngắn
ngủi rồi lại phải chia tay.
“Cậu ta là người mà ông chủ để ý.” Đường nói đằng sau
lưng Lâm Túc.
“Đây là lần đầu tiên cậu nhắc nhở tôi đấy, ừm, thấy cũng
vui vui.” Lâm Túc mỉm cười, lướt qua vai cậu đi về nơi ở của mình.
Tầm mắt của Đường bị hấp dẫn bởi ý cười kia, quay người
lại nhưng chỉ nhìn thấy bóng lưng anh: “Tôi chỉ suy nghĩ cho mạng sống của anh
thôi, đừng gây ra phiền phức.”
Lâm Túc quay lưng vẫy tay với cậu rồi nói: “Yên tâm đi,
tôi sẽ không làm gì cậu ta đâu.”
Anh đã đảm bảo như vậy rồi, nhưng Đường nhớ lại đôi mắt
nhìn anh gần như sắp rơi lệ của Giang Hoành sau khi bọn họ ôm nhau, vẫn cảm
thấy trong lòng không được thoải mái lắm.
Người này từng là một tên lừa đảo, tuy không thể suy đoán
về anh của hiện tại bằng chuyện của trước đây, nhưng đúng là người này có thể
khiến người khác buông lòng phòng bị với mình.
Giang Hoành sống hơn một tháng với ông chủ, cực kì kháng
cự nói những chuyện về Tương Lai với người khác, còn trước mặt anh thì lại suýt
nữa chảy nước mắt, đến cả những gì nghĩ trong lòng cũng có thể nói hết ra.
Năng lực nắm bắt lòng người kia, chỉ sợ đến cả cậu cũng
bị rơi vào bẫy.
Khiến người khác từng bước rơi vào cái bẫy của anh, như
nước ấm nấu ếch vậy, dù biết được hoàn cảnh và những gì mình gặp phải thì cũng không
thể trốn thoát... không muốn trốn thoát.
Carl... Lâm Túc...
Đây sẽ là một tình yêu say đắm, hay là cuộc trả thù đã ủ
mưu từ lâu đây?
Trong lòng cậu tự nhủ rằng sẽ là cái đằng sau, nhưng lại
mong chờ cái đằng trước.
Sau khi được hộ tống về, rõ ràng trạng thái của Giang
Hoành không được ổn lắm, tuy rằng Lục Diễm nghe thuộc hạ thuật lại cuộc nói
chuyện, nhưng khi nhìn thấy vành mắt cậu ta thì hơi nhíu mày: “Cậu khóc đấy à?
Ai khiến cậu khóc vậy? Lâm Túc?”
Giang Hoành nhìn anh ta, nhưng lại quay đầu đi nói:
“Không phải anh ấy, không liên quan tới anh.”
Thái độ này đủ lạnh nhạt, cho dù lời thuộc hạ thuật lại
chỉ là những lời bình thường, nhưng vẫn tốt hơn so với cậu ta nói nhiều.
“Giang Hoành, tôi cho cậu gặp người cậu muốn gặp, bây giờ
cũng chỉ đang quan tâm cậu thôi, thái độ cậu như vậy có phải ăn cháo đá bát,
không biết lòng người tốt không vậy?” Không thấy vẻ tức giận trên mặt Lục Diễm,
nhưng giọng điệu như ban ân này vẫn khiến Giang Hoành không kìm được sự tức
giận của mình.
“Người tốt? Anh thì là người tốt gì? Cho người bắt tôi
tới đây, nhốt tôi ở đây, hạn chế sự tự do của tôi, muốn lấy thành quả nghiên
cứu của tôi, anh nói đang bảo vệ tôi, nhưng anh có khác gì những kẻ muốn cướp
Tương Lai ngoài kia không?!” Giang Hoành gân cổ nói.
Sự tức giận này không phải tới hôm nay mới có, cậu ta mất
đi bạn đồng hành, nơm nớp lo sợ, còn bị cưỡng ép không ngừng, hạn chế sự tự do,
thậm chí còn xảy ra chuyện không thể nào ngờ tới với người đàn ông này, dù chỉ
là sự cố, nhưng cũng đủ khiến người khác bất ngờ rồi.
Anh ta chẳng khác gì những người kia cả, Giang Hoành cứ
nhẫn nhịn mãi, cứ kìm nén mãi, rõ ràng có thể nhịn được tiếp, nhưng khi chạm
tới được chút tự do, chia sẻ được tâm trạng của mình, không thể không tạm biệt
người bạn vừa mới quen biết, cuối cùng vẫn bùng nổ.
“Vậy cậu có biết hơn một tháng nay có bao nhiêu người lén
vào trụ sở Hủy Diệt không? Chúng tôi đã ngăn chặn bao nhiêu pháo đạn?” Ý cười
bên môi Lục Diễm biến mất, anh ta bước từng bước tới trước mặt Giang Hoành,
nhìn cậu ta lùi từng bước về sau, nhưng vẫn ép người vào góc rồi nói: “Tôi khác
với bọn họ, tôi cho cậu sống ở đây, tuy rằng muốn có được thông tin về Tương
Lai, nhưng chưa bao giờ nghiêm hình bức cung cậu. Còn nếu cậu rơi vào tay đám
người kia, cậu biết bọn họ sẽ làm gì cậu không?”
Giang Hoành nổi giận xong, nỗi sợ hãi trong lòng khi đối
mặt với anh ta lại nổi lên, nhưng vẫn không muốn cúi đầu: “Anh cảm thấy tôi sẽ
sợ sao?”
“Không sợ? A Quyền, mở video Hủy Diệt ép hỏi kẻ địch ra
cho cậu ấy xem.” Lục Diễm rời khỏi trước mặt cậu ta, nhưng lại kéo cổ tay cậu
ta, lôi cậu ta vào trong phòng chiếu.
Trong phòng hơi tối tăm, tiếng mở máy khẽ vang lên, màn
hình xuất hiện trước mặt, nhưng ngay cảnh đầu tiên đã khiến con ngươi Giang
Hoành co rụt lại, hô hấp trở nên dồn dập.
“Tôi...” Giang Hoành định nhìn đi chỗ khác, nhưng lại bị
Lục Diễm bẻ đầu ép nhìn cảnh tượng diễn ra bên trên, tàn khốc, máu me, khiến
người ta muốn nôn: “Buông tôi ra, tôi không muốn xem! Tôi không muốn xem!!!”
Cậu ta không thể nhìn đi chỗ khác, cho dù nhắm mắt lại
cũng có thể nghe thấy âm thanh trong đó, âm thanh khiến toàn thân cậu run lên.
“Đây chỉ là thủ đoạn của Hủy Diệt với kẻ địch, còn cậu là
khách. Vậy cậu có biết những tổ chức khác đối xử với vị khách như cậu thế nào
không? Bọn họ sẽ khiến cậu sống không bằng chết, thảm thiết hơn ở đây gấp trăm
lần, không chết được, cũng không được sống thoải mái.” Lục Diễm nói bên tai cậu
ta.
Âm thanh như kia hòa cùng với lời nói như vậy, khiến
Giang Hoành bị dọa cho toàn thân phát run, nước mắt chảy ra từ vành mắt.
Cậu ta có thể chấp nhận cái chết nhanh chóng, mang theo
bí mật của Tương Lai, vĩnh viễn chôi vùi xuống đất, nhưng chưa rơi vào đường
cùng thì cậu ta vẫn muốn sống. Nhưng sống như kia thực sự quá đáng sợ.
“Được rồi được rồi, tôi đã nói cậu là khách rồi mà.” Lục
Diễm ôm người vào lòng, khẽ an ủi: “Tôi sẽ không làm chuyện đó với cậu đâu,
nhưng nếu một ngày nào đó cậu không muốn làm khách nữa mà muốn làm kẻ địch của
Hủy Diệt, tôi cũng có thể hoàn thành nguyện vọng của cậu.”
“Xin lỗi, tôi... xin lỗi...” Rõ ràng Giang Hoành đã bị
dọa sợ, lời nói cũng trở nên lắp bắp.
Cậu ta là một nhà khoa học, sống trong phòng thí nghiệm
sáng sủa sạch sẽ trắng bóc, không giống bọn họ, từ nhỏ đã sống trong bóng tối,
lớn lên ở đây, sinh sống ở đây, vĩnh viễn đều sa vào trong đó.
Cậu ta sợ là chuyện quá đỗi bình thường.
Tin rằng qua lần này, sau này cậu ta sẽ không dám ăn nói
lạnh nhạt với anh ta nữa.
Lục Diễm giữ suy nghĩ này, kết quả phát hiện Giang Hoành
không ăn nói lạnh nhạt với anh ta nữa, nhưng sự sợ hãi và thấp thỏm đó chẳng
thể nào che giấu được.
Cho dù làm theo như những gì anh ta nói, nhưng cũng cảm
giác được đang nơm nớp lo sợ.
Tuy rằng sợ hãi nhất thời cũng hơi đáng yêu, nhưng cứ sợ
mãi, gặp anh ta là run lên, cho dù là Lục Diễm cũng sẽ cảm thấy khó chịu trong
lòng.
Có vấn đề thì tìm thuộc hạ.
Ngoài người phụ nữ của phòng thí nghiệm ra thì người hiểu
loại chuyện này nhất cũng chỉ có Tung thôi.
Mà sau khi nghe được hành động của ông chủ, điếu thuốc lá
trong miệng Tung rơi luôn xuống chân, khiến anh ta nhảy bật dậy, nhìn chiếc
quần đen bị đốt thủng của mình, cạn lời nhìn ông chủ anh minh cơ trí của bọn
họ, thật sự muốn nói một câu duyên phận của hai người đã hết rồi.
Cho dù không phải người yêu, chỉ là bạn tình thôi thì
cũng không thể dọa người ta như vậy được.
Nhưng rõ ràng ông chủ gọi anh ta tới để giải quyết vấn
đề, là thuộc hạ, nên làm gương cho người khác: “Ông chủ, tôi là một kẻ độc
thân, hay là anh hỏi người cao minh khác đi?”
Lục Diễm cầm gạt tàn thuốc lên, Tung nhảy phắt lên trốn
ra đằng sau sofa rồi nói: “Chuyện này anh hỏi tôi cũng vô ích thôi, chẳng phải
còn có cái người đến cả Đường cũng tán tỉnh được hay sao? Lúc này không hỏi thì
chờ tới bao giờ nữa? Người ta đi rồi thì không kịp nữa đâu.”
Lục Diễm đặt gạt tàn thuốc xuống, cho người mời Lâm Túc
tới đây.
Đương nhiên anh ta sẽ không hỏi vấn đề để lộ nhược điểm
của mình ngay, mà cười nói: “Anh Lâm sống ở Hủy Diệt có quen không?”
Lâm Túc ngồi xuống, tuy Lục Diễm không nói, nhưng anh
đoán người này có chuyện muốn hỏi, anh cười nói: “Cũng ổn, người của Hủy Diệt
đều rất nhiệt tình.”
Nhiệt tình đến mức ngày nào cũng gây cảm giác nguy hiểm
cho Đường.
“Vậy thì tốt, sống cùng Đường vẫn thuận lợi chứ?” Lục
Diễm tiếp tục hỏi.
Lâm Túc cười nói: “Tôi cảm thấy cũng khá thuận lợi, nhưng
hình như gần đây cậu ấy hơi tránh né tôi, tôi cũng không biết tại sao.”
Đương nhiên Lâm Túc biết nguyên nhân rồi, với những
chuyện lừa gạt khắp nơi của nguyên thân, chắc chắn Đường sẽ nghi ngờ tấm chân
tình của anh, vào lúc này nên đưa cậu tới địa bàn của mình, để cậu hiểu được
toàn diện con người anh.
Dù sao thì cũng chẳng xóa nhòa được quá khứ, chỉ có thể
cho cậu nhìn một bản thân mới mẻ để cậu tin anh thôi.
Người anh em cùng cảnh ngộ... Trong đầu Lục Diễm xuất
hiện sáu chữ này, anh ta nhìn Lâm Túc rồi nói: “Vậy anh định làm thế nào để cậu
ấy không trốn tránh anh nữa?”
Đường cong chân ngồi trên mái hiên nghe cuộc đối thoại
bên dưới, khi nghe thấy câu này, tai cậu hơi giật, sau đấy liền nghe thấy Lâm
Túc nói: “Vào lúc này chỉ có thể dỗ thôi, tôi không thể mạnh bạo được.”
Lục Diễm vừa mạnh bạo quá dọa cho người ta sợ mất mật:
“...”
Sao anh không nói sớm.
“Nếu đã lỡ mạnh bạo, dọa cho người ta trốn đi rồi thì anh
Lâm sẽ giải quyết thế nào?” Lục Diễm hỏi.
Lâm Túc chợt b� ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.