“Thời hạn là bao lâu?” Lục Diễm hỏi dò: “Tuy rằng trang
bị vũ khí của anh Lâm thực sự rất tuyệt vời, nhưng rồi vẫn sẽ có những kỹ thuật
tiên tiến hơn kỹ thuật của anh thôi.”
“Vậy cứ cho là trước khi kỹ thuật tiên tiến kia xuất hiện
đi.” Lâm Túc cười nói.
Lục Diễm cũng cười: “Vậy anh ai bảo vệ an toàn tính mạng
cho anh?”
“Đương nhiên người của Huỷ Diệt là tốt nhất.” Lâm Túc
nhìn lướt qua những người khác, giữa chừng dừng lại ở Đường: “Tuy rằng tôi rất
muốn chọn những người khác, nhưng bởi vì hành động ám sát của anh Đường thất
bại, sau đó có rất nhiều sát thủ nghe danh tìm đến, muốn giết chết tôi – kẻ
khiến Đường thất bại trong khi làm nhiệm vụ nhằm nâng cao danh tiếng, có lẽ ít
nhiều gì anh Đường cũng nên chịu trách nhiệm một chút chứ nhỉ.”
“Nói cách khác, nếu anh Lâm bị những sát thủ khác không
phải Đường giết chết, vậy rất có khả năng danh hiệu sát thủ số một sẽ lọt vào
tay kẻ nào đó không phải người trong Huỷ Diệt chúng tôi?” Lục Diễm thoáng do
dự, anh ta nhìn sang Đường, nói: “Cậu muốn tự bảo vệ danh tiếng của mình
không?”
Sát thủ có thể giết người, tất nhiên cũng có thể bảo vệ
người khác.
Ẩn ở bên cạnh lẩm bẩm: “Nói thế này làm tôi cũng muốn thử
xem có thể vượt mặt Đường được không.”
“Nhóc hầu gái, cậu đang nói gì thế?” Lâm Túc nhìn sang
cậu ta, hỏi.
Ánh mắt đó bất thình lình khiến Ẩn nhớ đến cơn đau đớn
lúc bị ghì dưới sàn nhà tắm và cả việc bị nhốt trong tù bắt mặc đồ hầu gái suốt
cả tháng.
Ờ, cậu ta quên mất, kỹ năng của người này cũng không phải
dạng vừa.
Đường vốn dĩ chẳng quan tâm đến cái danh hiệu sát thủ số
một gì đó, bất kể cậu xếp hạng mấy thì cũng chỉ là nhận nhiệm vụ rồi hoàn thành
nhiệm vụ thôi. Nhưng nếu để người không thuộc Huỷ Diệt lấy được cái danh hiệu
này, vậy cũng sẽ đem lại tổn thất cho Huỷ Diệt.
“Được.” Đường gật đầu trả lời, cậu quay người đi tới đằng
sau Lâm Túc, tỏ rõ lập trường của mình.
Lâm Túc cười khẽ một tiếng rồi nói: “Cảm ơn, vậy tiếp
theo chúng ta bắt đầu bàn chuyện hợp đồng thôi.”
Lâm Túc lấy được thứ mình muốn, cũng không muốn tranh
luận quá nhiều về chuyện này nữa, quá trình ký kết hợp đồng của hai bên cũng
diễn ra khá suôn sẻ.
Đáng lẽ ký xong hợp đồng thì phải ra về, nhưng Lục Diễm
lại sai người cất kỹ hợp đồng, sau đó cười nói: “Anh Lâm đi đường xa xôi đến
đây, chi bằng ở lại Huỷ Diệt nghỉ ngơi vài hôm rồi hẵng về. Sẵn tiện làm quen
với Đường một chút, bồi dưỡng sự ăn ý cho mai sau.”
Lâm Túc cũng định ở lại để đi gặp thụ chính Giang Hoành.
Trong cốt truyện thế giới gốc, nhờ có sự bảo vệ của Lục Diễm nên từ đầu đến
cuối “Tương Lai” không thể ra đời, mà bị niêm phong vĩnh viễn.
Nhưng một khi sự việc có thay đổi, bươm bướm vỗ cánh cũng
có thể gây ra bão táp, tất nhiên anh phải xem thử khả năng Tương Lai ra đời.
“Được, vậy phiền anh Lục tiếp đãi rồi.” Lâm Túc cười nói.
Điều kiện ở khu vực Hủy Diệt cũng không tệ, quang cảnh
xinh đẹp, chỉ là khác với Tiffany, nơi đây tràn ngập những thiết bị hiện đại,
mọi thứ đều theo chủ trương tiện lợi nhanh gọn.
Nhóm Lâm Túc được sắp xếp ổn thoả, người quản lý đưa thẻ
thông hành cho anh, cười nói: “Thẻ này có thể giúp anh Lâm đi lại thoải mái ở
trong Huỷ Diệt, anh Lâm có thể tự do hoạt động ở trong khu vực mà nó cho phép,
nhưng xin anh đừng tuỳ tiện ra vào ở những nơi nó bị cấm, để tránh làm bị
thương đến anh.”
Đây là lời quan tâm, cũng là một lời cảnh cáo.
Lâm Túc nhận lấy thẻ thông hành, cười nói: “Cảm ơn.”
Lâm Túc không đi lại lung tung, sau khi dùng bữa xong,
anh ngồi hóng mát trong chòi nghỉ mát của Huỷ Diệt, tắm mình trong cơn gió nhẹ
hiu hiu và hương hoa thoang thoảng, ngồi ở đó giải quyết công việc. Dáng vẻ
thảnh thơi giống như đi nghỉ mát vậy.
Đường đứng dưới tán cây ở phía xa nhìn anh, chỉ cảm thấy
không thể hiểu nổi con người này.
Cậu nhận định một người thông qua việc sống chết, nhưng
cũng cần nhắm vào điểm yếu của một người để xác định cách thức lấy mạng của
người đó một cách dễ dàng nhất.
Những người đó có thể ham tiền, có thể mê cái đẹp, có thể
tham ăn, hoặc hung ác, nói chung chỉ cần nhìn qua là đã biết ham muốn của họ.
Kể cả là người trong Huỷ Diệt, Ẩn thích hơn thua, nếu như
giả dạng có thể lừa được người khác, hoặc thắng được cậu thì cậu ta sẽ vui vẻ
ngay, Hồi thích các loại trang thiết bị, Tung thì ham tiền. Giang Hoành muốn
thế giới hoà bình, Lục Diễm thì muốn bành trướng thế lực của Huỷ Diệt, để nó
tồn tại thật lâu.
Mỗi người đều có mục đích và điểm yếu của mình, nhưng Lâm
Túc... thì không có.
Hoặc là anh có, nhưng cậu lại không nhìn ra đó là cái gì.
Chấm trúng cậu thật ư? Sao có thể.
Kiểu người thông minh này, bình thường sẽ không rung
động, bọn họ sẽ không yêu bất cứ một ai, giống như cậu vậy… cậu cũng sẽ không
yêu bất cứ người nào.
“Đường nhìn chằm chằm Lâm Túc chắc cũng được hơn năm phút
rồi nhỉ.” Ẩn co một chân gác trên cây, một chân khác thoải mái đong đưa, nói.
Tung ngậm xì gà, rít mấy hơi: “Thì chẳng phải đã nhận
nhiệm vụ rồi sao, cậu cũng biết Đường rất nghiêm túc với nhiệm vụ mà.”
Nghiêm túc con khỉ, có nghiêm túc tới cỡ nào đi nữa thì
cũng không thể nhìn chằm chằm đối tượng nhiệm vụ như vậy.
Hồi ngẩng đầu lên nhìn một cái, nói: “Nhưng ở trong Huỷ
Diệt thì có gì nguy hiểm chứ?”
Vừa nói xong, hai người đồng loạt nhìn về phía Ẩn, Ẩn
liếm môi một cái, nói: “Trong Huỷ Diệt thì không có nguy hiểm gì, nhưng chúng
ta có thể tạo ra nguy hiểm mà, các anh có muốn tham gia không?”
Mặc dù không thể thật sự giết chết Lâm Túc, nhưng vẫn có
thể trêu chọc Đường một chút, cho dù ông chủ có hỏi thì cũng có thể nói là giúp
cậu rèn luyện ý thức nguy hiểm.
Tung quay đầu qua, giả bộ đếm hoa văn trên thân cây, đôi
mắt như dính chặt vào bên trên.
Hồi từ chối thẳng: “Cậu tự mà làm.”
“Chậc, mấy anh cứ nhát thế này thì còn lâu mới lấy được
danh hiệu sát thủ số một.” Ẩn vịn thân cây đứng dậy, đứng vững trên cành cây
khô, nhìn hai người ở cách đó không xa, sau đó xoay người nhảy xuống khỏi thân
cây.
Thân hình cậu ta nhỏ nhắn thon gọn, tốc độ rất nhanh, đi
lướt vài cái trong luống hoa là đã tiếp cận được Lâm Túc.
Giết một người cũng không cần đến quá gần, lúc Ẩn ngồi
xuống, phi tiêu hình nón trong tay đã bắn ra ngoài, mục tiêu nhắm đến chính là
huyệt thái dương của Lâm Túc.
Nơi đó là điểm yếu trên cơ thể con người, một khi bị vũ
khí sắc bén đâm vào, cho dù là thuốc men có giá trên trời cũng khó mà cứu được.
Lúc Ẩn xuất hiện, Đường đã cảm nhận được dấu vết của cậu
ta, nhưng khi phi tiêu bay đến Đường lại không ngăn cản. Cậu không thèm để
chiếc phi tiêu kia vào mắt, với năng lực của Lâm Túc, tất nhiên sẽ không bị bất
cứ ảnh hưởng gì.
Nhưng phi tiêu đã bay đến bên cạnh Lâm Túc mà anh vẫn cúi
đầu giải quyết công việc, giống như không hề có cảm giác gì.
“Lâm Túc!” Dao găm trong tay Đường bay vút ra ngoài, lại
vừa vặn sượt qua cây phi tiêu với tốc độ cực nhanh kia, không trúng mục tiêu.
Con ngươi của Đường trợn trừng, trơ mắt nhìn người đàn
ông vốn đang ngồi ngay ngắn kia bất thình lình ngã xuống dãy ghế ở bên cạnh,
máu chảy ồ ạt ra ngoài.
“Trúng thật hả?! Không phải chứ!” Ẩn nhảy ra khỏi vườn
hoa, vẻ mặt ngỡ ngàng: “Làm sao bây giờ?”
Với năng lực của Đường và người đàn ông kia, nếu thực sự
muốn ngăn cản cậu ta thì cũng là chuyện dễ như ăn cháo, sao lần này lại thành
công một cách trơn tru như vậy?
Không chỉ có Ẩn sợ ngây người, mà đến cả Tung và Hồi ở
cách đó không xa, vốn không hề nghĩ rằng cậu ta sẽ thành công cũng giật cả
mình. Họ vội vàng nhảy xuống chạy đến thì nhìn thấy Đường đang đứng ngơ ngác ở
trước mặt Lâm Túc không hề nhúc nhích.
“Vừa mới ký hợp đồng mà người đã bỏ mạng tại Huỷ Diệt,
chuyện này mà truyền ra ngoài thì còn ai dám làm ăn với Huỷ Diệt của chúng ta
nữa.” Tung thở dài một hơi, nói: “Ẩn, lần này cậu gây ra họa lớn rồi.”
“Là Đường không làm tròn trách nhiệm, cậu ta không kịp
thời ra tay.” Hồi bình tĩnh nói: “Không cần biết là lúc nào, ở đâu, không thể
bảo vệ được mục tiêu nhiệm vụ của mình thì đều là sơ suất của cậu ta.”
Chỉ là từ xưa đến g ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.