Vì di chứng lần này, Nguyên Cảnh Thước
nghỉ ngơi hơn nửa tháng mới hấp thu hết tất cả linh khí tràn ra từ cấm chế.
So với dự tính của Lâm Nhiên thì tốc độ
này của hắn ta đã nhanh hơn nhiều. Nàng cứ tưởng kiểu gì hắn ta cũng phải cần
hai ba tháng, nhưng nàng đã coi thường thực lực của Long Ngạo Thiên rồi.
Lâm Nhiên gõ cửa bước vào, Nguyên Cảnh
Thước đang ngồi uống rượu bên giường. Hắn ta chỉ mặc áo lót, một tay gác lên
đầu gối, đôi chân dài duỗi thẳng, giày bị đá tới cạnh bàn, dáng vẻ phách lối
như thể căn phòng này sắp không chứa nổi hắn ta nữa vậy.
“Chẳng phải ngươi đang khó chịu trong
người vì bị sốt ư, sao còn uống rượu?”
Lúc trước Nguyên Cảnh Thước sốt rất
cao, nhiệt độ trên người hắn ta thiêu cháy cả quần áo, hiện giờ khó khăn lắm
mới giảm nhiệt được.
Nguyên Cảnh Thước uể oải nói: “Ta đã
khỏi rồi.”
Lâm Nhiên coi như không nghe thấy, nàng
xòe tay về phía hắn ta, cong ngón tay lại rồi ngoắc ngoắc .
Nguyên Cảnh Thước im lặng một lát, sau
đó ngửa đầu nốc một ngụm rượu lớn rồi đặt bình rượu vào lòng bàn tay nàng.
Lâm Nhiên: “… Lần nào cũng thế, ngươi
có thấy ấu trĩ không hả.”
Nguyên Cảnh Thước lau giọt rượu bên
khóe môi, nhếch miệng cười khoe hàm răng trắng sáng.
Lâm Nhiên im lặng đặt bình rượu xuống,
ném áo khoác ngoài trên giá cho hắn ta: “Ngươi mặc quần áo vào đi, lát nữa Vân
sư huynh tới thăm ngươi đấy, ăn mặc xuề xòa lôi thôi chẳng ra thể thống gì cả.”
Nguyên Cảnh Thước lười nhác mặc áo
khoác vào, nghe nàng huyên thuyên không ngừng, bỗng nhiên hắn cười khẩy một
tiếng: “Ngươi làm mẹ của ông đây đến nghiện rồi.”
Lâm Nhiên cạn lời: “Ngươi nói gì đó êm
tai chút được không?”
Nguyên Cảnh Thước chẳng nói gì, hắn ta
chỉ đứng dậy cất bước đi tới trước mặt nàng, chầm chậm cúi xuống.
Lâm Nhiên lùi về sau, hai mắt dần trở
nên cảnh giác: “Sao nào? Bây giờ cũng biết đánh người rồi à?”
Nguyên Cảnh Thước chống tay ở hai bên
người nàng, cúi đầu càng lúc càng thấp, thấp đến mức gần như kề sát vào mặt
nàng. Hắn ta nhìn nàng, miệng cười nhưng mắt không cười, từ từ giơ tay ra sau
eo nàng… rút một cái dây thắt lưng ra.
“Ngươi cản đường ta.”
Hắn ta chậm rãi đeo thắt lưng, liếc
nàng một cái thật kỹ rồi quay người ung dung đi ra ngoài.
“??” Lâm Nhiên hoang mang nhìn bóng
lưng của hắn ta, hắn ta phát sốt mấy ngày nên đầu hỏng luôn rồi à?!
Nguyên Cảnh Thước bước ra khỏi cửa, vừa
ngẩng đầu lên thì thỏ yêu mặc áo hồng nhạt đã nhẹ nhàng đi tới, trong mắt nàng
ta chợt thoáng vẻ lạ thường, nhưng thoáng cái đã đổi thành nét cười ngọt ngào:
“Nguyên đại ca, cuối cùng huynh cũng ra ngoài rồi! Huynh đã khỏe lại rồi sao?”
Nguyên Cảnh Thước “ừ” một tiếng.
“Thế thì tốt quá!” Tiểu Nguyệt cười
rạng rỡ: “Tiểu Nguyệt lo lắng chết mất… Ôi, ta phải mau chóng báo tin tốt này
cho Nhiên tỷ tỷ…”
Nàng ta hào hứng đi ngang qua người hắn
ta, nhưng lại bị một cánh tay vững vàng cản lại.
“Ta còn nhớ khi đó ở thôn nhỏ kia,
ngươi đã nói là ngươi muốn về Kim Đô.”
Tiểu Nguyệt nhận ra được điều gì đó,
ánh mắt lập lòe, nàng rụt rè thấp thỏm: “Nguyên đại…”
“Bây giờ đã tới Kim Đô rồi.”
Nguyên Cảnh Thước hất cằm, giọng điệu
tùy tiện nhưng thái độ lại mang vẻ trêu tức lạnh lùng: “Ngươi nên đi rồi đó.”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.