Cảnh sát căn cứ vào manh mối của người phụ nữ, tìm được nhà của Trần Song Hỷ.

Theo điều tra, những điều mà người phụ nữ nói đều là thật, mà ngày thường Trần Song Hỷ không đi làm, thường xuyên cầm đao côn lên phố, vẻ mặt hung hãn khiến người xung quanh đều phải tránh anh ta.

Đây là người bị tình nghi lớn nhất, cảnh sát chia làm hai đội, một đội đi thẳng đến nhà ông bà nội của Trần Song Hỷ để bắt anh ta, một đội khác đi điều tra những mối quan hệ xung quanh anh ta, sau đó nhận dạng một vài nghi phạm khác.

Vào ban đêm, có bốn tên tội phạm lưu manh thì đã bắt được ba, còn một người vẫn đang lẩn trốn.

Cảnh sát gọi điện thông báo cho cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ để qua nhận diện.

Diệp Mạn lập tức bảo luật sư Trần mang theo nhóm người Đỗ Hằng tới để nhận diện.

Đỗ Hằng vừa nhìn thấy Trần Song Hỷ liền kích động hô to: “Đồng chí công an, chính là anh ta, ngày hôm đó chính anh ta mang theo một nhóm người đến chém chúng tôi, chém giám đốc Bàng bị thương cũng chính là anh ta. Anh ta cầm một cái dao cong rất nặng… Còn hai người họ cũng cùng một nhóm.”

Ngoài Đỗ Hằng làm nhân chứng, cảnh sát còn lục tìm trong nhà của Trần Song Hỷ ra hung khí đã làm Bàng Dũng bị thương, chính là chiếc dao cong.

Nhân chứng vật chứng chứng đều có đủ cả, vụ án nhanh chóng được làm sáng tỏ.

Nhưng một vấn vấn đề mới lại xuất hiện, đám người Trần Song Hỷ cắn chết không chịu buông nói rằng bọn họ thấy hơi tiền thì nổi lòng tham, biết Bàng Dũng là ông chủ lớn mới tính theo đuôi đối phương để nắm bắt được một con tin lớn, ai ngờ hai người này phản kháng mạnh mẽ mới vô ý chém đối phương bị thương.

Bọn họ không chịu khai ra thủ phạm ở phía sau, nếu vậy thì Trương Khai Phát  vẫn còn tiếp tục ung dung ngoài vòng pháp luật.

Chỉ là một vài đàn em sa lưới, Trương Khai Phát là người khởi xướng nhưng vẫn bình an vô sự, càng về sau hắn sẽ càng kiêu ngạo, chuyện Bàng Dũng gặp lần này cũng không phải lần đầu tiên nổ ra, Diệp Mạn không cam lòng, chừng nào Trương Khai Phát vẫn chưa đền tội thì ngày đó vẫn còn là một tai họa ngầm, người này lòng dạ hẹp hòi, thủ đoạn nham hiểm độc ác, một khi trong lòng vẫn còn ghi thù, họ không bắt hắn lại sớm muộn cũng là một tai họa.

Luật sư Trần nhìn Diệp Mạn nhíu mày liền biết cô không hài lòng với kết quả này.

Là một luật sư anh ấy cũng không hài lòng với kết quả này, rõ ràng họ đều biết mấy người Trần Song Hỷ chỉ là chịu tội thay mà thôi.

“Mấy người Trần Song Hỷ này còn trẻ không biết trời cao đất rộng là gì, chỉ là một đám người thiếu hiểu biết về pháp luật, ngày thường thì thích xem phim HongKong, kêu đánh là đánh, giết là giết, tự cho mình là chính nghĩa, bọn họ đều có một lối suy nghĩ cho nên cảnh sát có hỏi thế nào cũng không chịu mở miệng.” Luật sư Trần đau đầu nói.

Mấy người trẻ tuổi này, chưa trải đời, hơn nữa hiện tại phim ảnh rất thịnh hành, phim HongKong tới nội địa, thịnh hành, bọn họ chịu áp lực ở hiện thực, nhàm chán sinh ra rảnh rỗi, cắt câu lấy nghĩa học mấy câu nói trong phim HongKong chứ không học được ý nghĩa sâu sắc của phim HongKong, mà lại đi lượm nhặt, học tập theo những hành vi bạo lực, tự cho mình là chính nghĩa, mà trên thực tế hủy hoại đi tương lai của mình lúc nào không hay.

Mà dù cho người khác có khuyên thế nào nói thế nào cũng không được.

Diệp Mạn cười lạnh: “Bọn họ có biết ý nghĩa thật sự của chết là gì không? Thật sự không sợ chết sao?”

Luật sư Trần bất đắc dĩ lắc đầu: “Bọn họ chỉ biết rằng, không nên hèn hạ lấy mạng người khác, cũng sẽ không vì mạng sống mà sợ hãi.”

Người không biết không sợ.

Diệp Mạn chống cằm ngẫm nghĩ trong chốc lát: “Nếu vô dụng đối với bọn họ, vậy thì xuống tay với người nhà bọn họ. Tôi không tin đối diện với người nhà bọn họ còn có thể làm ngơ. Luật sư Trần phiền anh đi một chuyến đến nhà người thân của họ, cho bọn họ biết về hành vi phạm tội cướp bóc, giết người, nói những vấn đề nghiêm trọng, tốt nhất là có hình ảnh hoặc ví dụ minh họa dọa bọn họ sợ xong rồi nói, nếu bọn Trần Song Hỷ đồng ý chỉ và xác nhận ra người đứng sau, chúng ta có thể bỏ qua cho bọn họ.”

Luật sư Trần lập tức đi đến nhà Trần Song Hỷ, đầu tiên là cho họ thấy thân phận của mình, lại nói khoảng 500 năm trước là cùng họ hàng, lôi kéo quan hệ lấy được hảo cảm của người nhà họ Trần, sau đó luật sư Trần mới nói vào vấn vấn đề chính: “Anh cả, chị dâu, thằng nhóc Song Hỷ này không biết tính nghiêm trọng của sự việc. Mấy năm nay nước mình làm rất nghiêm đối với các tội phạm vi phạm hình sự, đây chính là tội lớn, chuyện không tốt còn phải bị tử hình.”

Mẹ Trần vừa nghe thấy lời này liền khóc rống lên: “Tôi chỉ có một đứa con trai như vậy, nếu thằng bé… Thằng bé mà chết, tôi cũng không muốn sống…”

Cha Trần hút một hơi khói, rầu rĩ nói: “Trần…. Em Trần, cậu có bản lĩnh, có cách gì, chỉ cần cứu được Song Hỷ, dù hai vợ chồng già chúng tôi có phải đánh canh bạc cũng chấp nhận.”

“Anh cả, sao anh có thể nói những lời hồ đồ này được, anh đã quên vì sao Song Hỷ lại đi vào con đường này ư? Em nói với anh, hiện tại là xã hội pháp trị, có mâu thuẫn gì thì tìm công an, tìm chính phủ, không thể động tí là vác dao làm xằng làm bậy, như vậy dù có lý cũng thành vô lý, làm như vậy không phải dạy hư bọn trẻ sao?” Luật sư Trần nói những lời lẽ rất chính đáng, sau đó lấy ra một tờ báo chí có tin tức tương tự từ trong túi đưa cho cha Trần: “Anh cả anh xem đi, đây là án tử đã được sửa soạn từ mấy năm trước trong sở của chúng em, đều là cướp bóc, giết người, ăn cắp vân vân, có phán tử hình, cũng có người tù chung thân, không lừa anh.”

Tuy rằng cha Trần không biết nhiều chữ lắm, nhưng những từ trong tờ báo nhìn qua cũng có thể hiểu.

Ngay khi nhìn thấy một người trẻ vì trong nhà không có tiền, cũng cướp bóc giết người không thành cũng bị phán tử hình, trong đầu ông cảm cảm thấy mê man, nắm chặt tay của luật sư Trần: “Nghiêm… nghiêm trọng như vậy sao?”

Cái án tử này cũng gần giống đến tám phần với Song Hỷ nhà họ, ngộ nhỡ Song Hỷ nhà họ cũng bị phán tử hình thì phải làm sao bây giờ?

Luật sư Trần thở dài, thu báo cáo lại rồi đứng lên: “Cũng không phải là không được, một bước sai từng bước sai, trên đời không có thuốc hối hận. Người trẻ tuổi không hiểu chuyện, đấu đá lẫn nhau ở bên ngoài, đáng thương nhất vẫn là cha mẹ đã nuôi bọn nó lớn, người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh.”

“Em Trần, cậu nhất định có thể giúp anh chị, cậu là luật sư, nhất định có cách đúng hay không? Chỉ cần có thể cứu được Song Hỷ, cậu chính là ân nhân của nhà anh chị.” Mẹ Trần ngừng khóc bắt chặt lấy tay luật sư Trần.

Luật sư Trần nhẹ giọng an ủi bà: “Chị dâu, em đến đây là vì chuyện này. Sếp của em biết bọn Song Hỷ chưa phá hỏng chuyện gì, chỉ là tuổi trẻ chưa hiểu chuyện bị người ta dẫn vào con đường lạc lối, không đành lòng nhìn bọn nó như vậy cả đời, cho nên mới bảo em tới nói rõ với mọi người về cái lợi và cái hại. Nếu bọn Song Hỷ

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play