Xe dừng lại, các công nhân vận chuyển dây chuyền sản xuất
vào nhà máy một cách cực kỳ cẩn thận dưới sự chỉ đạo của Triệu Vĩnh An.
Trong khi đó, trưởng ban Mộc đang làm các công tác bàn giao. Nửa giờ sau, việc
bàn giao đã được hoàn tất, năm chiếc xe tải lớn đột nhiên rời đi giống như khi
chúng đến đây.
Khi các xe tải vừa mới rời đi, những người dân đang tụ tập ở
trước cửa nhà máy để xem náo nhiệt cũng từ từ giải tán, bên ngoài nhà máy dần
dần trở nên yên tĩnh lại.
Vốn dĩ Diệp Mạn định quay trở lại nhà máy để xem các nhân
viên kỹ thuật nghiên cứu dây chuyền sản xuất, nhưng khi liếc mắt nhìn thoáng
qua thì cô lại vô tình bắt gặp một bóng người quen thuộc.
“Giám đốc Lưu!” Cô cất bước đi tới gọi giám đốc Lưu, người
đang xoay người và chuẩn bị rời đi: “Chú đến đây từ lúc nào thế ạ? Sao chú lại
không gọi điện thoại cho cháu chứ?” Đã hơn một năm cô không gặp ông rồi và giám
đốc Lưu đã già đi rất nhiều. Ông cũng không còn mặc áo kiểu Tôn Trung Sơn mà
trước đây ông rất yêu thích nữa, ông mặc một bộ quần áo vải màu xanh nhạt,
giống như một công nhân đã nghỉ hưu bình thường vậy.
Bị Diệp Mạn phát hiện ra, dường như ông có chút bối rối, ông
sờ mũi một cái rồi nói: "Chú nghe nói nhà máy của cháu sắp đưa vào dây
chuyền sản xuất mới. Chú đã về hưu rồi và cũng không có việc gì để làm cho nên
chú đến đây xem náo nhiệt một chút."
Diệp Mạn hiểu rằng sự việc ngày hôm nay chắc chắn đã gợi lại
cho giám đốc Lưu rất nhiều kỷ niệm.
Cô cười và nói: "Lãnh đạo lớn tuổi, chú đi vào trong
ngồi một chút đi. Quản lý Triệu và trưởng ban Mộc đều ở đây đấy ạ."
Trong mắt giám đốc Lưu lóe lên một tia sáng nhưng rất nhanh
lại vụt tắt, ông khẽ lắc đầu một cái rồi nói: “Không được, chú mà vào thì họ sẽ
cảm thấy không tự nhiên. Mọi người vừa mới vận chuyển dây chuyền sản xuất đến
đây cho nên còn rất nhiều công việc phải làm. Chú sẽ không đi quấy rầy mọi
người làm việc, để hôm khác đi.”
Sợ rằng cái gọi là hôm khác sẽ còn rất xa.
Diệp Mạn cũng không ép buộc, cô cười nói: "Vậy cháu sẽ
tiễn chú một đoạn đường."
Hai người cùng đi ra khỏi nhà máy, khi đi đến lối đi bộ,
giám đốc Lưu đột nhiên dừng lại, ông cúi đầu chào Diệp Mạn một cách nghiêm túc:
“Tiểu Diệp, chú vẫn luôn muốn nói lời cảm ơn với cháu, cảm ơn cháu đã tiếp quản
mớ hỗn độn này của Hồng Tinh, giúp cho mọi người có một công việc ổn định, nếu không
thì chú đã là người có lỗi với Hồng Tinh rồi."
Cuối năm ngoái, có hai đến ba doanh nghiệp nhỏ của nhà nước
đã lần lượt đóng cửa, tiếng kêu than nổi lên khắp đất trời và hiện nay còn rất
nhiều công nhân vẫn chưa có việc làm. Khi giám đốc Lưu chứng kiến những cảnh
tượng này, ông càng thêm biết ơn vì Diệp Mạn đã trở về quê hương của mình để
xây dựng một nhà máy, giúp cho các công nhân của Hồng Tinh có một nơi đặt chân
và có thể sống một cuộc sống ổn định như trước đây.
Diệp Mạn cảm thấy sửng sốt, cô không ngờ ông sẽ nói ra những
lời này. Cô vội vàng đỡ lấy cánh tay của ông: “Giám đốc Lưu, chú thật sự muốn
cháu bị tổn thọ sao? Chú đừng làm như thế ạ.”
Giám đốc Lưu đứng thẳng dậy, ông xua tay và nói: "Chú
cần phải làm như vậy. Tuy rằng cháu còn trẻ nhưng cháu phù hợp làm một người
lãnh đạo hơn chú. Chú hy vọng rằng dưới sự lãnh đạo của cháu, nhà máy điện gia
dụng Lão Sư Phụ sẽ càng ngày càng phát triển và trở thành một thương hiệu nổi
tiếng ở huyện Trường Vĩnh của chúng ta. Đây là điều mà trước đây chú luôn mong
muốn, nhưng đời này của chú không có bản lĩnh, chú không làm được cho nên nhờ
cả vào cháu. Nếu như chú có thể giúp gì được cho cháu thì cháu cứ bảo ông Triệu
đến tìm chú là được.”
Diệp Mạn cảm động, cô nói: "Cám ơn chú đã ủng hộ, cháu
sẽ cố gắng."
Giám đốc Lưu gật đầu:
"Cháu chỉ cần tiễn chú đến đây thôi! Chú đi đây, mọi người làm việc tốt
nhé."
“Vâng ạ.” Diệp Mạn
mỉm cười và gật đầu, cô nhìn ông đi xa dần dọc theo con đường rồi cuối cùng
biến thành một chấm đen nhỏ.
Sau khi tạm biệt với giám đ� ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.