Tiễn hai người quản lý Thôi đi,
Thường An Toàn theo Diệp Mạn trở về văn phòng, hơi không chắc nói: “Giám đốc,
mức giá này họ có thể chấp nhận không?”
Chuyện không nói trước khi đến thì
ai nói chính xác được đây? Diệp Mạn chống cằm cười nói: “Xem xem, mấy ngày chắc
sẽ có kết quả.”
Thường An Toàn nhíu mày suy nghĩ vài
giây rồi nói: “Vậy tôi vẫn nên tiếp tục đi công tác, không thể chỉ trông chờ
vào Phi Tuyết.”
Diệp Mạn đồng ý: “Cũng được, đi tìm
hiểu tình huống và báo giá của nhà máy sản xuất điều hòa khác, so sánh hàng ba
nhà, nhỡ bên này hợp tác không suôn sẻ chúng ta vẫn có phương án chuẩn bị,
không quá bị động, chỉ là quản lý Thường phải vất vả rồi.”
Thường An Toàn vội phất tay: “Không
vất vả, tôi đi trước đây.”
Ông ta xách hành lý rời khỏi.
Đám người đi rồi, Diệp Mạn gọi Chung
Tiểu Cầm đến: “Gọi cho Kiến Tân đi, bảo cậu ta có rảnh thì đến tìm chị.”
Xế chiều hôm đó, hơn bốn giờ Chu
Kiến Tân tới: “Giám đốc Diệp, chị tìm tôi à?”
Diệp Mạn chỉ cái ghế: “Cậu ngồi đi.
Gọi cậu tới là có chuyện muốn bàn bạc với cậu. Cửa hàng chúng ta chuẩn bị mua
điều hòa, chuyện này giao cho quản lý Thường làm, cậu chịu trách nhiệm liên hệ
bên đại lý. Vì giá của điều hòa cao có thể tiêu tốn nhiều điện năng hơn nên
không thể phổ biến nhanh bằng TV, tủ lạnh, máy giặt, việc này chắc chắn là
chúng ta không thể trông chờ vào số lượng trước mắt. Nhất định phải giữ được
phần lợi nhuận nhất định, vì vậy lần này chúng ta sẽ không cố định giá bán lẻ
mà đặt nó trong một phạm vi rồi để các đại lý tự điều chỉnh giá trong phạm vi
này.”
Từng nơi đều có giá thị trường của
địa phương và tình huống riêng, cho dù cùng một tỉnh thì từng thành phố phát
triển không đồng đều, vì vậy với sản phẩm không thể bán với lợi nhuận nhỏ này
không phù hợp với việc quy định quá cứng nhắc để không làm giảm nhiệt tình của
các đại lý.
Nói xong, Diệp Mạn cầm một quyển
bảng giá tới, giá bán buôn của điều hòa giá rẻ bán cho các đại lý là một
nghìn bảy tệ và giá bán yêu cầu không được cao hơn hai nghìn tư tệ, lắp đặt
miễn phí, thống nhất thu phí tiêu chuẩn thêm ống đồng, khoan… và công bố tại
cửa hàng, không có hành vi gian dối.
Chu Kiến Tân xem hết liền thấy có sự
khác nhau, so với cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ một chiếc máy giặt, TV, tủ
lạnh có thể thu lợi nhuận đến khoảng trăm tệ thậm chí chỉ có chục tệ thì lần
này điều hòa có đủ không gian lợi nhuận cho đám đại lý.
Cậu ta hơi nghi ngờ hỏi: “Giám đốc,
giá tiền này có phải hơi đắt không? Còn đắt hơn chúng ta bán ở nội thành!”
Diệp Mạn cười nhìn cậu ta: “Kiến
Tân, cậu đang có chỗ nhầm lẫn rằng ở địa phương nhỏ chỉ có sản phẩm giá rẻ mới
bán được, cái này không áp dụng cho tất cả sản phẩm. Do hậu cần thuận tiện và
nhanh chóng, vận chuyển hàng nhanh nên các thành phố lớn gần nơi sản xuất hơn,
trên thực tế chi phí vận chuyển và lưu kho thấp hơn so với các thị trấn xa xôi,
hơn nữa đôi khi do thông tin không đối xứng mà người dân thị trấn nhỏ không
biết giá bán ở thành phố lớn. Đương nhiên còn có điểm quan trọng nhất, khả năng
bảo dưỡng của điều hòa khá mạnh, phần lớn người dân mua về lắp trong nhà phải
nhờ thợ chuyên nghiệp đến tận nhà nên không thể mua ở các thành phố lớn rồi
mang về sử dụng, chỉ có thể mua ở địa phương, sau gặp vấn đề gì cũng có thể tìm
nhà bán hàng bảo hành sửa chữa. Huống hồ, ở địa phương nhỏ người có thể mua
được điều hòa đều có chút tài sản, bỏ ra thêm nhiều tiền cũng không quá để ý
một vài trăm. Vì vậy giá bán hoàn toàn không có vấn đề.”
Điều hòa bây giờ vẫn còn là hàng xa
xỉ với đại chúng, phần lớn mọi người không thể mua nổi. Một đại lý có thể bán
ba chiếc điều hòa vào mùa hè đã cảm ơn trời đất rồi, lượng tiêu thụ thấp còn
phải huấn luyện nhân viên chuyên bảo hành lắp đặt sửa chữa, lợi nhuận không đủ
ai đồng ý làm?
Chu Kiến Tân cẩn thận nghĩ một lúc,
để ý đến vấn đề này. Cậu ta vỗ gáy: “Là tôi không nghĩ tới. Cái đó… Giám đốc,
bây giờ tôi đi báo cho nhóm đại lý?”
“Đừng vội.” Diệp Mạn gọi cậu ta
lại: “Chúng ta đưa ra quy định này là để đảm bảo không gian lợi nhuận của đại
lý, đồng thời cũng là đốc thúc đại lý. Giá của TV, máy giặt, tủ lạnh chúng ta
quảng cáo mấy tháng toàn tỉnh đều biết, giá cả đã rất minh bạch rồi bọn họ
không thể sửa đổi gì được. Nhưng điều hòa không giống vậy, trước mắt tôi không
định đưa lên TV quảng cáo, vì vậy đều do đại lý quyết định bán bao nhiêu tiền,
thu bao nhiêu phí lắp đặt vật liệu, chúng ta ở xa không thể giám sát được,
nếu xuất hiện các loại tình huống đại lý thu phí lắp đặt phí vật liệu giá trên
trời, ác ý lừa gạt khách hàng thì danh dự của cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ
chúng ta sẽ gặp tổn hại lớn. Bởi vậy chúng ta làm một thông cáo, nếu cầm điều
hòa của cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ thì phải dựa theo quy định, một khi
xuất hiện trái với hiệp ước, tổn hại danh dự của cửa hàng đồ điện Lão Sư
Phụ, chúng ta sẽ phạt tiền hoặc giải trừ hợp đồng, thậm chí truy cứu trách
nhiệm pháp luật.”
Đại lý ở địa phương nhỏ rất hỗn
loạn, kiếp trước Diệp Mạn đã thấy rất nhiều. Một vài đại lý không hợp pháp coi
người như đồ ăn, gặp được người dễ bắt nạt liền nâng cao giá bán, làm thịt
một người là một người, lắp đặt điều hòa tùy tiện liền thu được mấy trăm, hành
động như vậy nếu không giám sát không xử lý sẽ mang đến tổn hại rất lớn cho
thương hiệu.
Chu Kiến Tân đã hiểu ý Diệp Mạn:
“Được, lát nữa tôi sẽ làm một bản thảo quy định cho chị xem qua trước.”
Diệp Mạn cười gật đầu: “Không phải
vội, chờ bàn xong hợp đồng rồi truyền tin cho nhóm đại lý, trừ điều khoản
chúng ta đã nói trước còn có một vài cái, nếu đại lý muốn bán điều hòa thì cử
một nhân viên thông minh một chút đến nhà máy điện gia dụng Lão Sư Phụ, chúng
ta thống nhất tập huấn đơn giản cho bọn họ cách lắp đặt điều hòa như thế nào,
cách bảo hành sửa chữa như thế nào.”
“Được, vậy tôi cũng thêm vào.” Chu
Kiến Tân cầm bút ghi lại.
Đợi cậu ta đi Diệp Mạn cầm điện
thoại gọi về nhà máy, tìm trưởng ban Mộc.
Người có việc vui nên tinh thần
thoải mái, tình hình trong nhà máy không ngừng phát triển, sức làm việc của
trưởng ban Mộc cũng không thua người trẻ tuổi. Nhận điện thoại, ông ấy vui tươi
hớn hở nói: “Giám đốc, chuyện đơn vị chúng ta mấy hôm trước quyên tiền cho Đại
học Vân Trung đều lên báo và đài truyền hình rồi. Chú đã thu thập tất cả các tờ
báo rồi dán cùng với những tờ báo lúc trước ở lối vào của nhà máy, còn đặt một
tủ kính để bảo quản, để sau này bất kỳ ai đến thăm nhà máy của chúng ta sẽ
nhìn thấy những cái này khi họ bước vào cửa.”
Diệp Mạn bật cười, đây thật sự là
chuyện mà trưởng ban Mộc có thể làm ra. Nhưng đây cũng là một cách tuyên truyền
cho cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ, cô không hề phản đối: “Rất tốt, lần sau
cháu về còn muốn chụp một tấm ảnh trên bức tường thành tích của chúng ta!”
“Đây coi là gì, lên TV mới là vinh
dự chứ! Giám đốc, sao cháu lại để mấy đại lý tiêu thụ lên TV, nên là cháu chứ!”
Trưởng ban Mộc không hài lòng nói. Trong mắt ông ấy đây là chuyện vô cùng vinh
dự, rất có mặt mũi, đáng lẽ phải để đại công thần Diệp Mạn đây lên mới đúng.
Diệp Mạn cười cười: “Trưởng ban Mộc,
nếu không có cháu bày mưu tính kế, quản lý Thường có thể lên sao? Ông ấy lên
TV càng có ích hơn cháu, hơn nữa cháu một cô gái độc thân trẻ tuổi nếu lên TV
ai cũng biết dáng vẻ dài ngắn thế nào, lỡ như nhìn chằm chằm vào cháu thì làm
sao bây giờ? Quản lý Thường thì lại không giống, đọc truyện miễn phí trên
ứng dụng truyen yeu thich ông ấy là một người đàn ông trẻ tuổi khỏe mạnh
cường tráng, hơn nữa mọi người đều biết ông ấy không phải ông chủ, chỉ là một
nhân viên cũng sẽ không có người mưu đồ gì với ông ấy.”
Trưởng ban Mộc nghĩ mà thấy đúng
thật, Diệp Mạn còn trẻ vừa xinh đẹp lại có tiền, nếu lên TV còn không biết sẽ
xuất hiện bao nhiêu người bụng dạ khó lường nhìn chằm chằm cô, quá không an
toàn rồi.
< ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.