Mẹ Dương Toàn nghe vậy, tầm mắt dừng ở mấy vật trên đất, không biết nhớ tới cái gì mà càng tự tin:" Ai biết đây là cái gì, mọi người sống ở đây nhiều năm như vậy mà trước nay cũng chưa nghe qua thứ này có thể ăn, ai biết có phải bọn mày cố ý làm trò hay không."
" Sai rồi, cái này là ngô, ăn rất ngon." Dương Oánh Oánh thấy có người hoài nghi đồ ăn bé thích nhất liền phản bác.
Mấy thôn dân khác nghe được Dương Oánh Oánh nói, khe khẽ bàn tán.
" Nghe nói đứa nhóc mới tới gần đây mân mê cái gì, cùng là bột dinh dưỡng mà làm ra thứ hoàn toàn khác, không biết có thật sự ăn được hay không."
" Hẳn là thật đi? Tôi nghe nói đứa bé đó mỗi lần làm được cái gì đều sẽ mang đến nhà Dương Văn Diệu một ít, Đại Hoa nhìn thấy rất nhiều lần rồi."
" Thật hay giả vậy, mấy cái đó thật sự có thể ăn sao?"
" Tôi cũng gặp qua một lần, mùi hương đó thật sự quá thơm, so với bột dinh dưỡng thơm hơn rất nhiều, chắc chắn ăn rất ngon."

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play