"A Thần, cảm ơn anh, em rất thích." Mộc Ngôn thanh âm mềm mại nói lời cảm tạ, trong lòng ngọt ngào như được ăn mật.
Chưa từng có ai vì cậu mà làm nhiều như vậy, cũng chưa từng có ai sẽ cẩn thận nhận thấy được nhu cầu của cậu.
Nhanh chóng giúp cậu làm tốt mọi thứ, A Thần là người đầu tiên.
" Không cần phải nói cảm ơn, mạng của anh là em cứu. Nếu không có em, trên đời này cũng sẽ không có anh. Cho nên anh vì em làm cái gì cũng là điều đương nhiên, em không cần nói lời cảm ơn." Mộc Thần trầm giọng nói, rất nhẹ nhàng, như thể người trước mắt là người yêu hắn vậy.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Mộc Ngôn lập tức đỏ lên, không dám nhìn Mộc Thần. Khuôn mặt tuấn mỹ kia kết hợp với biểu tình ôn nhu nọ quả thực chính là đại sát thần. Chỉ cần nhìn một cái liền sa vào, không ra được.
" Em....Em đi xem tối nay ăn gì!" Mộc Ngôn tùy tiện lấy cớ chuồn nhanh, cậu cảm thấy mình mà còn ở đó sẽ nhịn không nổi mà nhào lên mất. Đến lúc đó không chừng Mộc Thần sẽ cảm thấy cậu quá không rụt rè, quá phóng đãng, khả năng sẽ chán ghét cậu mất.
Nghĩ đến sẽ bị A Thần ghét bỏ, Mộc Ngôn cảm thấy trong lòng nhói đau, đau đến hô hấp của cậu như ngừng thở.
Mộc Ngôn một lần lại một lần nói với bản thân, nhất định phải kiềm chế được chính mình, không được biểu hiện ra ý đồ. Trừ phi A Thần tỏ ra thích cậu, còn không thì không được lộ ra ngoài, như vậy mới có thể tiếp tục chung sống với A Thần.
Mộc Thần nhìn Mộc Ngôn xấu hổ bỏ chạy, tâm tình rất tốt đẹp, khoé môi theo bản năng khẽ nhếch lên.

......(Còn tiếp ...)

Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play