Hai người về đến nhà, Ngũ Hào sớm đã ăn uống no đủ. Đây cũng là Mộc Ngôn trước khi đi dặn dò nó, cậu lo lắng lúc bọn họ trở về Ngũ Hào ăn cái gì sẽ bị phát hiện.
Mộc Thần nhìn chằm chằm mấy món trên bàn như suy tư gì. Ngũ Hào thấy thế bỗng dưng khẩn trương hẳn lên, cảm giác giống lúc ở trong rừng bị tầm mắt sắc bén của Mộc Thần nhìn. Giờ thấy Mộc Thần, Ngũ Hào luôn có cảm giác e ngại trong lòng.
"Ngôn Ngôn, tôi về trước phòng đây." Ngũ Hào nói xong chạy trối chết.
Mộc Thần cuối cùng cũng không nói gì thêm. Kéo ghế ra, để Mộc Ngôn ngồi xuống trước, sau đó bản thân ngồi vào chỗ đối diện. Học động tác của Mộc Ngôn, cầm lấy hai cái gậy gỗ nhỏ trên bàn.
Hắn là lần đầu tiên nhìn thấy ở trên bàn ăn xuất hiện hai cái gậy gỗ nhỏ này. Dùng để làm gì vậy?
Mộc Thần bất động thanh sắc* quan sát động tác của Mộc Ngôn, phát hiện gậy gỗ nhỏ này thế nhưng dùng để gắp đồ ăn. Hơn nữa thoạt nhìn còn rất linh hoạt, vì thế cũng thử dùng nó tới kẹp thịt gà.
(* không chút dấu vết, thản nhiên, bình tĩnh)
"Lạch cạch", một khối thịt gà trực tiếp từ trong bát rớt xuống bàn rồi. Mà khuôn mặt lạnh kia của Mộc Thần cuối cùng cũng xuất hiện vết rách. Mộc Ngôn nhìn mặt hắn rõ ràng dường như đen một chút.
Cái loại tương phản manh** này làm Mộc Ngôn không nhịn được, bật cười "Phụt".

......(Còn tiếp ...)

Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play