"Tôi không sao, chính là đang nghĩ trưa nay ăn gì thôi?" Mộc Ngôn nhỏ giọng nói, tuy rằng đa phần không phải sự thật, nhưng đúng là cậu có suy nghĩ đến vấn đề này, cũng không tính là nói dối.
Mộc Thần nghe vậy, có chút ảo não, bởi vì buổi sáng hắn vội vã bồi Mộc Ngôn ra ngoài, lại quên mang theo bột dinh dưỡng. Giữa trưa bọn họ không quay về, vậy căn bản là không có cái ăn.
Nghĩ đến đây, trên mặt Mộc Thần thường không có biểu tình gì, lại khó có được xuất hiện tia tự trách cùng ảo não.
"Thực xin lỗi, tôi quên mang bột dinh dưỡng theo rồi." Mộc Thần cảm xúc hạ xuống nói.
"Hả?" Mộc Ngôn nghiêng đầu nhỏ, nhất thời không phản ứng, điều này cùng bột dinh dưỡng có liên quan sao?
" Chúng ta trước giữa trưa vẫn là nên trở về đi, trong nhà còn có một ít bột dinh dưỡng. Em muốn tìm cái gì, lần sau chúng ta lại đi tìm tiếp." Mộc Thần nói, ánh mắt trở nên thâm thúy một ít, cũng mang theo kiên định.
Trong khoảng thời gian dưỡng thương này, Mộc Mộc khẳng định tiêu không ít tiền cho hắn. Theo quan sát của hắn, Mộc Mộc một thân một mình, không có người thân không có cha mẹ, một thiếu niên vị thành niên sống nhất định rất khó khăn. Mà cho dù khó khăn như thế, Mộc Mộc còn thiện lương cứu hắn, không sợ sinh hoạt của bản thân gian nan, không bủn xỉn cho hắn bột dinh dưỡng.
Đối mặt với tình nghĩa như vậy, hắn làm sao có thể không cảm động. Hiện tại thương thế của hắn gần như đã lành, nếu đã quyết định ở lại đây về sau việc nuôi gia đình để hắn làm, Mộc Mộc chỉ cần sống vui vẻ là tốt rồi. ( Gì mà nhận thức trách nhiệm người chồng nhanh zậy.)
Tại một khắc này, Mộc Thần hạ quyết tâm đầu tiên sau khi mất trí nhớ.
......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT