Ngày 9 tháng 3 năm 1999
Hà Nam - Trung Quốc
Mẹ tôi mất rồi.
Mất trong cơn mưa bão đêm qua.
Ai lại ngờ rằng người gián tiếp hạn bà lại là tôi. Bởi hôm qua là ngày sinh nhật của tôi, tôi mè nheo đòi ăn bánh kem. Bà mặc cho tôi chiếc váy mới rồi dặn dò :
—“Con ở nhà đợi mẹ một lát, một lát nữa mẹ sẽ quay về”.
Nói rồi bà quay bước che ô một cách vội vả lau ra màn mưa đen kịt. Và không bao giờ có một lát nào cả, bà sẽ không bao giờ trở lại bên tôi được nữa rồi.
Tôi tự trách bản thân mình. Giá như hôm ấy tôi không muốn ăn bánh kem, không mè nheo, nhõng nhẽo với bà. Liệu bà có biến mất không? Nhưng thứ vô dụng nhất trên thế gian này lại là “giá như”.
Trong đám tang của bà, tôi đứng lạc lõng giữa đám đông. Các dì của tôi thi nhau nói năng lớn tiếng. Họ thảo luận rằng ai sẽ nuôi tôi? Ai sẽ chịu trách nhiệm chôn cất mẹ tôi? Nhưng không ai trong số họ chịu nhận nuôi tôi cả cũng không ai tình nguyện chôn cất mẹ tôi.
Họ ghét mẹ tôi. Không phải vì bà làm sai điều gì đó với họ mà là vì bà là 1 cảnh sát. Mà điều đó đối với họ là một việc tự đâm đầu vào nguy hiểm thậm chí là cái chết.
Khi xưa bà ngoại tôi cũng là một cảnh sát tài giỏi. Nhưng thật không may bà lại hi sinh trong một nhiệm vụ. Từ đó ông ngoại tôi có ác cảm với nghề cảnh sát. Khi mẹ tối quyết định theo học nghành cảnh sát, đã nhận nhiều lời ngăn cản, phán xét từ ông và các dì. Nhưng với lòng gan dạ được hưởng của bà tôi, bà ấy nhất quyết bỏ nhà ra đi.
Mẹ tôi là một cảnh sát nằm vùng ở khu vực này là để thăm dò tình hình của bọn tội phạm buôn bán mại dâm xuyên quốc gia. Bà hoa thân thành một người phụ nữ sống một mình hiền lành, vô tội. Tại đây, bà gặp gỡ và quen biết cha tôi - Tống Vũ. Hai người cũng yêu nhau, kết hô và sinh tôi rra như bao cặp đôi bình thường khác. Cho đến năm tôi ba tuổi, ba và mẹ tôi bị lộ thân phận. Để bảo vệ mẹ tôi, ba tôi ông ấy nguyện hi sinh bản thân mình. Tuy còn nhỏ nhưng tôi vẫn khắc sâu được ánh mắt của mẹ tôi. Cảm giác bất lực, thù hận, ganh ghét in thẳng trong mắt bà.
Các dì tôi đến tang lễ chỉ để phán xét cách làm sai lầm năm ấy của bà. Nói bà là một người ngu xuẩn. Những khuôn mặt đầy nét nhăn của họ do phải làm việc đồng án từng người từng người mắng mỏ mẹ tôi ngay tại nơi này.
Những người đồng nghiệp của mẹ tôi tiến lại an ủi tôi. Thời khắc đó, tôi mới nhận ra thì ra người ngoài cũng có thể tốt hơn cả người thân ruột thịt.
Các cô đồng nghiệp xung quanh chỉ biết thở dài nói :
—“ Rõ ràng hôm ấy chị ấy biết sẽ bị trả thù mà lại..” nói đến đây họ lại nghẹn ngào.
Chỉ có tôi âm thầm tủi thân. Là do tôi. Tất cả là do tôi gây ra.
Bỗng từ đâu bước đến một người phụ nữ, dáng vẻ cô ấy gầy gụt, làn da chai sần nhưng ánh mắt lại ánh lên thứ sáng mới lạ. Vừa uy nghiêm lại vừa lộ nét hiền từ. Chắc chỉ khoảng gần 30 tuổi, cô ấy trạt tuổi mẹ tôi.
Bà bước lại gần tôi, cất tiếng :
— “Từ nay con về sống với cô nhé !”
Tôi sững người mất vài giây, từ lúc mẹ tôi mất, tôi chưa bao giờ dám nghĩ đến liệu có ai đó sẽ yêu thương, chăm sóc mình. Nhưng giờ đây, tôi chỉ biết đứng đó, trong chức váy trắng tối qua, do dự chẳng dám cất tiếng nói câu nào.
Trên khuôn mặt các dì tôi lộ vẻ ngạc nhiên xen lẫn cả vui mừng. Vốn định bỏ tôi vào trại trẻ mồ côi. Giờ đây lại có người chấp nhận nuôi tôi, không có gì bất ngờ họ đồng ý.
— “Thư Thư à, dì hai chỉ mong con có một cuộc sống tốt đẹp hơn, con cũng biết đó, các dì không đủ điều kiện để nhận nuôi con, con đi theo cô ấy đi”. Dì hai tôi nhanh nhẹn nói.
— "Phải đó, phải đó. Thư Thư à, dì thảm mong con được hạnh phúc. Gia đình dù hai con quá nghèo làm sao mà nhận nuôi con. Còn gia đình dì còn phải nuôi cả ông ngoại, làm gì còn thời gian mà dành ccho con, ta chỉ sợ con thiệt thòi. Dì tư tôi tiếp lời.
Hai người kẻ tung người ra sức đuổi tôi đi.
Lúc đó, tôi bỗng nghe người phụ nữ đó cất tiếng đầy chắc nịch.
— “Hai cô không cần phải lo, tôi sẽ nhận nuôi con bé, và tôi cũng sẽ lo hậu sự, nơi chôn cất cho chị Giang Hoa”.
Bọn họ nghe vậy nét lo lắng biến mất mà sánh lên sự vui mừng khó tả.
Người phụ nữ này tên Chu Hương. Cô ấy bước đến thắp cho mẹ tôi.
— " Giang Hoa, em chắc chắn sẽ chăm sóc cho Thư Thư thật tốt, chị cứ yên tâm mà yên nghỉ nhé !
Nói rồi bà dắt tôi bước ra nơi chứa những lời nói đáng ghê tởm này.
Ra tới sân, bà ngoắt tay ý bảo lại gần. Đứa trẻ ấy ngoan ngoãn tiến lại gần. Hình như cô ấy trạt tuổi tôi.
Dì chu nhẹ nhàng nói với cô bé ấy.
— " Vi Vi à, sau này Thư Thư sẽ là em gái nhỏ của con. Con hứa với mẹ là sẽ yêu thương và bảo vệ Thư Thư suốt đời nhé !
Cô bé ấy tỏ vẻ ngơ ngác. Mỏ to mắt nhìn tôi.
Khẽ đáp:
— “ Vâng ạ ”
Chúng tôi lên xe trở về nhà mới. Căn nhà hoàn toàn xa cách đối với tôi. Lúc xuống xe, tôi chỉ lặng lẽ bước theo sau họ vào nhà.
Dì Chu và Hạ Vi rất nhiệt tình tiếp đón tôi. Rồi một thời gian sau, tôi dần không con khép mình nữa mà trở nên ríu rít, hót mmaix không ngừng bên tai họ. Chúng tôi dần xem nhau như người thân thật sự. Tôi thay đổi cách xưng hô gọi dì Chu là mẹ.
Chúng tôi cùng nhau ăn cơm, cùng dọn phòng, cùng học bài. Những buổi chiều nắng nhẹ rọi qua khung cửa, tôi và Hạ Vi ngồi trên bậc thềm, cùng cười đùa những chuyện vụn vặt. Thỉnh thoảng Hạ Vi sẽ nắm tay tôi, kéo tôi chạy theo cô khắp sân, và tôi cũng cười theo, quên hết những đau thương đã trải qua.
Mẹ luôn quan sát chúng tôi từ xa, ánh mắt dịu dàng nhưng nghiêm khắc khi cần. Tôi biết rằng ở bên bà, tôi không chỉ được yêu thương mà còn học được cách sống công bằng, mạnh mẽ, và biết quan tâm đến người khác.
Những ngày như vậy, dù quá khứ còn ám ảnh, nhưng trong ngôi nhà nhỏ này, tôi cảm nhận được lần đầu tiên trong đời mình… hạnh phúc thực sự.
Tôi dần chấp nhận họ và không còn rụt rè như trước. Tôi trở nên hoạt bát, thân thiện, khiến mẹ và Hạ Vi đều vui vẻ. Hai người ấy còn bảo tôi là “con chim líu lo hót mãi không ngừng”.
Ngày 4 tháng 5năm 2000
Hôm nay chính là ngày sinh nhật của Hạ Vi. Mẹ đã thức dậy sớm để chuẩn bị mọi thứ. Tôi và Hạ Vi tay sách nách mang đồ để đi đến trường. Đây là năm đầu tiên tôi được mừng sinh nhật cùng chị và mẹ, nên trong lòng háo hức vô cùng, và Hạ Vi cũng vậy.
Tối về, khi bước vào nhà, tôi thấy cả ngôi nhà sáng bừng lên. Mẹ đã trang trí nhà thành một không gian đầy dây kim tuyến đủ màu sắc, giữa nhà đặt một chiếc bàn với bánh kem nhỏ xinh màu hồng. Xung quanh là vô số kẹo, bánh ngọt và đồ ăn. Tôi biết để tổ chức buổi sinh nhật này, bà đã ứng trước nửa tháng lương của mình.
Chúng tôi bước đến ôm bà thật chặt. Sau đó, tôi và Hạ Vi ngồi vào bàn, Hạ Vi đội trên đầu một chiếc vương miện bạc nhỏ xinh. Trong tiếng cười vui vẻ của tất cả,vui vẻ nói lên điều ước của mình.
— “ Con ước mẹ luôn khỏe mạnh, Thư Thư sẽ trở thành một đứa trẻ ngoan nhất thế gian, còn Hạ Vi sẽ luôn vui vẻ ở bên họ, dù nghèo khó hay giàu sang, chúng ta vẫn mãi mãi ở bên nhau ”.
Nói xong, chị thổi tắt nến. Buổi tối đó diễn ra thật đầm ấm, tràn ngập tiếng cười hạnh phúc của cả gia đình.
Hôm sau, chúng tôi lại đến trường. Khác với mọi hôm, hôm nay có hai cậu học sinh mới chuyển đến. Tôi và Hạ Vi ngồi vào chỗ của mình rồi ngước lên bục giảng, nơi thầy giáo đang đứng, còn Lâm Yến và Vương Trì đứng dậy giới thiệu với cả lớp.
Lâm Yến cất cao giọng:
— “ Mình là Lâm Yến, rất vui được gặp các bạn! ”
Trong ánh mắt ngây thơ ấy, tràn đầy mong đợi, cậu ấy nhìn cả lớp. Cả lớp ồ lên hoan hô. Mấy bạn con trai mừng rỡ, vì giờ họ lại có thêm người chơi bóng cùng.
Vương Trì thì nhẹ nhàng hơn, giọng ấm áp:
— “ Tôi là Vương Trì, rất vui được gặp gỡ các bạn ”.
Không khí lớp có chút ngượng ngùng. Thấy vậy, thầy giáo nhanh chóng mở lời:
— “ Tống Thư, Hạ Vi, các em ngồi tách ra đi. Lâm Yến, em ngồi cạnh Tống Thư. Còn Vương Trì, em ngồi cạnh Hạ Vi nhé. Nhớ giúp đỡ nhau trong học tập đó”.
Tôi và chị nhìn nhau ngơ ngác.
Tôi lặp tức phản bác thầy.
— “ Thầy ơi, không được đâu, con và Hạ Vi ngồi cùng nhau sẽ tốt nhất ạ ”.
— “ Không được, các em phải giúp đỡ mọi người nhé, sau giờ học cũng nhờ 2 em đưa Lâm Yến và Vương Trì tham quan xung quanh trường nhé ! ”.
Nói rồi, ông ấy nhanh nhẹn phóng đi, để lại tôi và Hạ Vi ngơ ngác chưa kịp nói lời nào.
_______ Hết chương 1 _______
Lời tác giả : Tác phẩm đầu tiên của tôi á mấy bạn 👉👈
Ai lấy truyện thì ghi cre tui nhá mấy ghệ😘