Chúng tôi nhìn nhau thở dài thườn thượt.

 Hai cậu bạn kia nhanh chóng bước vào chỗ ngồi để chuẩn bị vào tiết học đầu tiên.

  Tôi dọn xuống ngồi cạnh Lâm Yến. Cậu ta rất phiền, thỉnh thoảng nghịch bút, chọc tôi cười, khiến tôi ngày nào cũng phải dùng ánh mắt phán xét nhìn cậu ta. Và mỗi lần cậu ta nghịch tôi lại đánh anh ta một cái. Vương Trì và Hạ Vi chỉ biết trầm lặng, nhưng thỉnh thoảng lại nghiêng người, lắng nghe và mỉm cười với những màn đấu khẩu, đấm đá , ánh mắt ấm áp và vui vẻ.

  Tôi dần có ấn tượng tốt với hai cậu bạn ấy.

  Lâm Yến tuy nghịch ngợm nhưng cậu ta cũng rất tốt. Mặc dù chỉ mới là học sinh lớp 7, nhưng cậu ấy rất hiểu chuyện và tốt bụng. Lâm Yến thường xuyên cho chó mèo hoang ăn mua bằng tiền tiêu vặt của mình. 

  Vương Trì có gia thế giàu nhất trong nhóm 4 người. Nhưng cậu luôn khiêm tốn có khi mua cả bao đồ ăn cho chó mèo hoang ăn giúp Lâm Yến. Hoặc luôn luôn giảng giải bài tập cho chúng tôi. Quả thật cũng khá tốt.

Chúng tôi cùng nhau chia sẻ vở, bút, và đôi khi trao đổi bài tập. Những lúc Hạ Vi gặp khó, Vương Trì dịu dàng chỉ dẫn, còn Lâm Yến thì cười vang, động viên cả lớp. Không khí lớp trở nên vui nhộn, ngây thơ, xen lẫn cả sự ngượng ngùng và tò mò của những người mới.

Từng ngày trôi qua, bốn đứa trẻ dần thân thiết hơn. Chúng tôi cùng nhau cười đùa trong giờ ra chơi, chia sẻ những món ăn vặt, và đôi khi cùng nhau nghịch bóng trong sân. Sự khác biệt về tính cách – tôi và Lâm Yến hoạt bát, Hạ Vi và Vương Trì trầm lặng – lại tạo nên một sự cân bằng tự nhiên. Mỗi người đều tìm thấy niềm vui và sự an ủi nơi những người bạn mới.

  Nhưng hạnh phúc không kéo dài được bao lâu. Khi mẹ tôi mắc bệnh. Hôm ấy khi tôi và chị đang học bài để ôn tập thi cuối kì. Khi đang chăm chú làm bài chúng tôi nghe mẹ ho sặc sụa trong phòng khách. Tôi và chị vội vàng chạy ra hỏi han và bà bảo không sao. Một lúc sau bà lại đột nhiên ngất xỉu. Tôi và Hạ Vi hốt hoảng  chạy sang nhờ sự giúp đỡ từ gia đình bác Lâm và bác Vương. Họ đến và gọi xe cứu thương đến đưa mẹ đến bệnh viện.

  Trên đường đi theo đến đó, trong lòng tôi như thắt chặt một viên đá to, ngột ngạt đến khó tả. Khuôn mặt chị tôi lại lặng thinh đến lạ, nhưng chỉ có tôi biết trong lòng chị ấy là một mớ dây nhợ rối ren.

  Rất may, vì được đưa đến bệnh viện kiệp thời bà đã được cứu sống.

 Vấn đề chồng chất vấn đề, với sô tiền viện phí đắc đỏ, gia đình tôi không đủ khả năng chi trả. Ngay tại lúc này, bác Vương hồ hởi tuyên bố sẽ chi trả tiền viện phí cho mẹ tôi. Ông ấy bảo.

  — “ Dù sao cũng là hàng xóm với nhau, chúng tôi cũng không thể thấy chết mà không cứu, nên cô cứ yên tâm dưỡng bệnh, viện phí sẽ do phía nhà tôi chi trả ”.

  Mẹ tôi không biết nói gì ngoài lời cảm ơn.

  — “ Vậy cô Chu à, nếu cô không ngại Thư Thư và Vi Vi sẽ do chúng tôi nuôi giúp trong thời gian cô dưỡng bệnh. Được không ”. 

  Mẹ tôi cảm kích không nguôi. Chắc có lẽ bà nghĩ rằng có ngày sẽ có một người sẵn sàng ra tay giúp đỡ mình trong lúc khó khăn.

  Bốn đứa trẻ chúng tôi đứng ngoài phòng bệnh. Khi nghe những lời ấy, tôi và chị chỉ biết mắt cay xè. Quay sang hai cậu bạn :

  — “ Chúng tớ nợ các câu gia đình các cậu một ân tình ”.

  Hai cậu ấy ngồi xuống an ủi chúng tôi.

  Một thời gian sau, mẹ tôi hết bệnh bà trở về nhà. Do nghỉ phép quá lâu, bà phải quay lại công việc của mình. Căn nhà bây giờ buổi snags chỉ còn lại chúng tôi. Do phải đi làm sớm bà làm sẵn phần ăn lại trên bàn dặn dò chúng tôi phải hăm nóng lại mới được ăn. Rồi chúng tôi cùng nhau đi học. Cuộc sống trôi qua yên ả biết bao. 

  Có hôm, khi đang ngồi học tiết tự học buổi sáng. Vốn tôi và Lâm Yến đang cùng nhau đùa vỡn ở phía sau, tôi vô tình đưa mắt lên bàn trên - bàn của Hạ Vi và Vương Trì, Vương Trì đang gục đầu xuống bàn nhìn Hạ Vi đang chăm chú đọc sách kế bên. Ánh nắng chiếu vô làm khung cảnh của họ trở nên ngây thơ và rực rỡ biết mấy. Tôi dùng cù chỏ chọc chọc vào tay Lâm Yến đang cười đùa bên kia, rồi nhắc cậu ấy nhìn lên. Cái tên không không biết giữ mồm giữ miệng kia lại hét lên : 

  — “ Vương Trì à, cậu đang nhìn gì đấy? ”

  Tiếng hét của cậu ta làm cả lớp chấn động. Họ đồng loạt nhìn về phía Vương Trì và Hạ Vi với ánh mắt tò mò. Một nam sinh gần đó trêu chọc :  

— “ Chắc cậu ấy nhìn Hạ Vi đấy, phải không? ” 

  Vương Trì và Hạ Vi cuối gầm đầu xuống tai cũng bắt đầu đỏ lên không ngừng.

  Tôi nện cho tên Lâm Yến kia một phát khiến hắn yên lặng.

  Trên đường trở về nhà Lâm Yến cứ bbams theo sau Vương Trì hỏi chuyện : 

  — “ Này, hai cậu là từ khi nào? ”.

  — “ Cậu thích cậu ấy ở điểm nào? ” .

  — “ Hai người khi nhào thì công khai cho mọi người biết đây? ”.

  Còn tôi lẽo đẽo theo Hạ Vi hỏi chuyện : 

  — “ Này, tại sao chị không nói với em? ”

  — “ Hai người tính tình trầm lặng vậy chắc chắn đã giấu lâu lắm rồi chứ gì ?”.

  — “  Nói em nghe, nói em nghe đi, đi mà ”.

Dưới lời chất vấn của chúng tôi. Hạ Vi và Vương Trì tự nhiên nổi giận bỏ đi một mạch. Tôi và Lâm Yến lại đi kè kè đằng sau như hai cái đuôi. Cậu ấy bỗng hỏi tôi : 

  — “ Này Tống Thư à, cậu nghĩ sau về Vương Trì ”.

  — “ Theo tớ thấy, Vương Trì là một người tài giỏi. Mày kiếm, mắt sao, mũi cao. Tính cách trầm lặng, lại còn là anh rể của tớ. Nên tớ thấy cậu ấy là nhất rồi ”. Tôi chậm chậm nhận xét.

  Khuôn mặt Lâm Yến thoáng tối sầm lại, giọng nói cũng bắt đầu khó chiệu : 

  — “ Vậy cậu thấy tớ như thế nào ? ”. 

  —" Cậu thì khác với Vương Trì, cậu cũng tài giỏi. Mày kiếm, mắt khác với Vương Trì, mắt cậu là mắt hạnh nhân to và tròn. Mũi cậu cũng cao. Tớ cũng thấy cậu là nhất ". 

  — “ Thật sao? ”. Lâm Yến hớn hở hỏi. Khuôn mặt vừa mới tối sầm đã trở nên sáng bừng lên.

  — “ Thật tớ nói thật mà, cậu còn có một tính cách khá ấn tượng đó ”.

  — “ Là gì thế ? ”.

  — “ Đó là tính cách vô duyên, đáng ghét, khó ưa, hay chọc ghẹo người khác và chẳng có liêm sĩ ” .

  Rốt cuộc từ nhóm bốn người thì giờ chỉ còn có một mình tôi đi về. Rất rõ ràng tên Lâm Yến kia mặt giận bừng bừng đã bỏ đi trước.

  — “ Ủa, mình nói sai ở đâu nhỉ? ”.

  Ít lâu sau, kì thi tuyển sinh vào cấp 3 đang đến gần. Bốn người chúng tôi ý thức được việc học quan trọng như thế nào. Chúng tôi lao vào học tập. Những lúc rảnh rỗi, không sách giáo khoa thì cũng giải đề. Thời gian gặp nhau ngày một ít đi. Chỉ gặp nhau ở trường hoặc các lớp học thêm.

  Rồi ngày diễn ra cuộc thi cũng đến. Mới 4 giờ sáng mẹ đã thức dậy rồi chuẩn bị bữa sáng cho chúng tôi, canh đúng giờ gọi chúng tôi dậy ăn sáng rồi lại chúng tôi đến trường rồi vội vội vàng vàng chạy đến nơi làm việc. Trước lúc chuẩn bị bước vào phòng thi, tôi gặp lại Lâm Yến và Vương Trì. Nói chuyện một lát, ai nấy bước vào phòng thi. Trước lúc bước vào Vương Trì nói với Hạ Vi :

  — " Đợi kì thi này kết thúc mình sẽ có bất ngờ dành cho cậu.

  Mai mắn là chúng tôi vượt qua hai ngày thi đó một cách thuận lợi.

  Ngày có bảng điểm cả 3 gia đình cùng tra. Kết quả vượt ngoài mong đợi. Tất cả chúng tôi điều vượt qua với số điểm khá cao.

  Ngày hôm ấy là một ngày nắng đẹp, khi bốn người chúng tôi đang đi dạo cùng nhau. Lâm Yến bỗng kéo tôi vào con hẻm nhỏ kế bên. Tôi còn tưởng cậu ta định làm gì liền phòng thủ. Ai ngờ cậu ta nói khẽ :

  — “ Vương Trì đang muốn tỏ tình Hạ Vi đó, để không gian riêng cho họ đi, tớ và cậu theo sau nhìn ".

  Lúc đó tôi mới hiểu và lôi Lâm Yến cùng đi

  Một lúc sau Vương Trì dừng lại và lôi từ đâu ra 1 chiếc dây chuyền bên trong mặt dây chuyền có hình của Hạ Vi, quỳ chân xuống, Vương Trì nói : 

  —“ Vi Vi à, từ rất lâu rất lâu trước đó tớ đã thích cậu rồi. Cậu đồng ý làm..”.

  — “ Mình đồng ý ”.

  Chưa nói dứt câu Hạ Vi đã gặp đầu liên tục mà đồng ý.

  Tôi và Lâm Yến khi nghe những lời tỏ tình sến súa ấy cũng phải thốt lên : 

— “Ai dạy cậu ta cách tỏ tình sến súa đó vậy?".

— “ Là ba Vương Trì chứ ai. Tớ nghe mẹ tớ nói lúc xưa khi ba Vương Trì tỏ tình mẹ cậu ấy cũng nói như thế ”.

— “ Đúng là cha truyền con nối mà ”

       _____ Hết chương 2 _____

Lời tác giả : 

  Mình xin lỗi vì sự cố đã diễn ra ở chương 1. Do quá gấp gáp mình có đánh sai khá nhìu chữ mong mọi người thông cảm và bỏ qua giúp mình. Cảm ơn😌

 

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play