Chương 4:

“Đây là ai?”

 “Nói chuyện nghe thật buồn nôn.”

 Khúc Thanh Thanh liếc mắt lên, thấy tên người gửi tin nhắn là “Thân ái”. 

Ai là thân ái? Dương Hướng Thành? 

Cô lập tức cảm thấy một trận ác cảm. Hắn ta đúng là một kẻ đáng ghê tởm. 

Cô không bận tâm, ngước mắt nhìn về phía Phó Thương Niên.

“Bận à?” Phó Thương Niên nói ngắn gọn.

 “Không bận.” Khúc Thanh Thanh hỏi: “Anh có việc gì sao?”

 Ánh mắt Phó Thương Niên hướng về phía hai đứa trẻ đang ngủ say là Bì Bì và Đường Đường. 

Biết Phó Thương Niên đến để xem hai đứa cháu, Khúc Thanh Thanh nói: 

“Đêm nay cứ để chúng ngủ ở đây đi, tôi sẽ trông chừng.”

 “Vất vả cho cô.”

 “Vâng.” 

Khúc Thanh Thanh đáp lại một cách tự nhiên.

Đáng lẽ câu chuyện đã kết thúc và Phó Thương Niên sẽ rời đi, nhưng anh lại không nhúc nhích. Khúc Thanh Thanh ngạc nhiên hỏi: “Phó tiên sinh, anh còn việc gì nữa sao?”

 “Không có.” Phó Thương Niên như bừng tỉnh. 

“Vậy thì…”

 “Cô ngủ đi.”

Phó Thương Niên xoay người đi đến cửa, ngón tay thon dài vừa chạm vào tay nắm cửa thì khựng lại, không nhịn được quay đầu nhìn vào phòng. 

Anh thấy Khúc Thanh Thanh đã nằm xuống, nhẹ nhàng nhắm mắt lại. Khuôn mặt cô sạch sẽ, dịu dàng, đôi mắt an yên. 

Đây là lần đầu tiên anh cảm thấy Khúc Thanh Thanh trông thuận mắt như vậy.

Nhưng rồi đột nhiên, anh lại nghĩ đến điều gì đó, vẻ mặt ngay lập tức trở nên lạnh lùng. Anh kéo cửa phòng ngủ ra và dứt khoát bước đi. 

Căn phòng lại chìm vào tĩnh lặng. Khúc Thanh Thanh cùng Bì Bì và Đường Đường bình yên ngủ.

Không biết đã ngủ được bao lâu, Khúc Thanh Thanh bắt đầu mơ. 

Trong giấc mơ, cô lại đi vào con đường của nguyên chủ: ly hôn với Phó Thương Niên, nhưng số tiền ly hôn hàng trăm triệu cứ thế biến mất. 

Cô trắng tay, cuộc sống còn thảm hại hơn cả nguyên chủ. 

Phó Thương Niên, ông Phó, Phó Tâm Đồng và cả Dương Hướng Thành cười nhạo cô không ngừng. 

Đặc biệt là Dương Hướng Thành. Hắn ta cầm một chuỗi số dài, đắc ý nói: 

“Số tiền này cuối cùng vẫn vào tay tôi, Khúc Thanh Thanh, cô cứ chờ chết đói đi!”

“A!” Cô giật mình hét lên một tiếng, bật dậy. 

Trán lấm tấm mồ hôi, tim đập thình thịch, thở hổn hển. Cô quay đầu nhìn Bì Bì và Đường Đường đang ngủ bên cạnh. 

Cô thở phào nhẹ nhõm. Chỉ là một giấc mơ. Ác mộng. May mắn là ác mộng.

Cô liếc nhìn chiếc điện thoại trên bàn. 7 giờ 30 phút sáng. 

Cũng gần bằng giờ Thìn trong Đại Ngụy triều, tức là giờ ăn sáng. Xung quanh không có cung nữ, cô đã quen dần với cuộc sống hiện tại.

 Sau khi vệ sinh cá nhân, Bì Bì và Đường Đường cũng tỉnh giấc. 

Mặc dù cô biết cách dỗ dành bọn trẻ, nhưng việc chăm sóc chúng từ ăn uống, mặc, ngủ nghỉ, sinh hoạt thì cô vẫn chưa quen. 

Cô đành gọi bà vú. Bà vú bế Bì Bì và Đường Đường xuống tầng. Cô cũng đi theo.

Nhìn thấy ông Phó đang ngồi ở bàn ăn, cô lễ phép chào: “Ông nội, chào buổi sáng ạ.” 

“Chào cháu.”

 Vẻ mặt ông Phó không còn sự ghét bỏ hay lạnh lùng mà thay vào đó là một chút hòa ái.

 Ông nói: “Thanh Thanh, hôm qua vất vả cho cháu chăm sóc Bì Bì và Đường Đường rồi.”

 “Là việc nên làm thôi ạ.” Khúc Thanh Thanh cười đáp. 

“Ngồi xuống ăn sáng đi, Thương Niên bận công ty nên đã đi từ sáng sớm rồi.”

 “Vâng.” Khúc Thanh Thanh đi đến ngồi xuống trước mặt Bì Bì và Đường Đường. 

“Mợ.”

 Sau một đêm ở chung, Bì Bì và Đường Đường rất yêu quý mợ.

 Khúc Thanh Thanh dịu dàng nói: “Nào, chúng ta ăn cơm nhé.” 

“Dạ.”

 Hai đứa trẻ đồng thanh đáp. Khúc Thanh Thanh mỉm cười.

Ông Phó thấy Khúc Thanh Thanh hòa hợp với hai đứa bé, ánh mắt càng thêm hiền từ.

 Ông còn gắp một chiếc bánh bao cho Khúc Thanh Thanh.

 Khúc Thanh Thanh cung kính đón lấy và từ từ ăn.

 Cô cảm thấy đây là bữa ăn hòa thuận nhất kể từ khi cô nhập vào thân xác nguyên chủ và đến Phó gia.

 Ông Phó đã gắp bánh bao cho cô.

 Ông Phó không còn ghét bỏ cô nữa. Trong lòng cô rất vui. 

Cô cảm thấy mình ngày càng xa rời hình ảnh “Khúc Thanh Thanh” đáng ghét kia. 

Cô vui vẻ ăn xong bữa sáng, tiện thể còn giúp Bì Bì và Đường Đường ăn uống và rửa tay.

Nghĩ đến việc mình còn phải tiếp tục tìm hiểu thêm về thời đại này, cô không ở lại chơi với hai đứa bé nữa mà xoay người lên tầng. 

Vừa vào phòng ngủ, cô nghe thấy điện thoại reo. 

Tò mò cầm điện thoại lên, màn hình vẫn hiển thị “Thân ái”.

 Cô cầm điện thoại thì tiếng chuông cũng vừa tắt. WeChat có hàng chục tin nhắn của Dương Hướng Thành: 

— Bảo bối, còn giận anh à? 

--Bảo bối anh xin lỗi, anh sai rồi. 

— Anh không nên thô lỗ với em như vậy, tha thứ cho anh nhé? 

— Bảo bối, anh sẽ không bao giờ dám nữa. 

— Thanh Thanh, trả lời anh đi, được không? 

— Thanh Thanh, anh yêu em. 

— Thật ra, anh đã thích em từ thời đại học rồi. Lúc đó em là tiểu thư nhà họ Khúc cao quý, anh chỉ là một thằng nhóc nhà nghèo, nên anh đã chọn đi du học để cố gắng xứng đôi với em. 

— Anh không bận tâm việc em kết hôn với Phó Thương Niên. Em đã hứa sẽ ly hôn rồi mà. 

— Thanh Thanh, nói một câu thôi, được không?

 — Bảo bối, nghe điện thoại đi. 

— Em thật sự không có chút tình cảm nào với anh sao? 

— Cho dù muốn chia tay, cũng phải gặp nhau một lần chứ? …

Nhìn từng tin nhắn WeChat, Khúc Thanh Thanh cảm thấy vô cùng ghê tởm. 

Dương Hướng Thành này thật sự vô liêm sỉ đến cực điểm. 

Rõ ràng trong lòng không có tình cảm với nguyên chủ, nhưng vẫn có thể nói ra những lời kinh tởm như vậy.

 Đang lúc cô chán ghét thì điện thoại bất ngờ reo lên.

 Cô không chú ý, ngón tay chạm phải nút nghe. Giọng Dương Hướng Thành lập tức vang lên. 

“Thanh Thanh, cuối cùng em cũng chịu nghe điện thoại của anh!”

 Dương Hướng Thành vui vẻ nói, không còn thái độ kiêu ngạo như ở khách sạn nữa:

 “Em còn giận anh không?”

 “Chuyện gì?” Khúc Thanh Thanh lạnh lùng hỏi.

 “Chúng ta gặp nhau đi, anh có quà muốn tặng em.”

 “…”

 Khúc Thanh Thanh thật sự không muốn gặp Dương Hướng Thành, nhưng cô lại nghĩ đến giấc mơ ban sáng.

 Trong mơ, Dương Hướng Thành đã cướp tiền của cô. Xem ra, cô cần phải cắt đứt hoàn toàn với hắn ta. Vì vậy, cô nói: 

“Được.” 

“Vậy gặp ở chỗ cũ nhé.”

 “Tôi không biết chỗ cũ ở đâu.” 

“… Vậy em nói địa điểm đi.”

 “Quán cà phê Tinh Vũ.”

 “Được.”

Sau khi cúp máy, Khúc Thanh Thanh ngồi trên giường suy nghĩ một chút. 

Cô nhận ra thời đại này tốt hơn Đại Ngụy triều rất nhiều.

 Ít nhất phụ nữ đã kết hôn vẫn có thể tự do giao tiếp xã hội. Thật không tồi. 

Cô trang điểm đơn giản, thay quần áo rồi đi ra khỏi phòng ngủ.

 Thấy bà vú đang dọn dẹp phòng ăn, cô hỏi: 

“Dì Lý ơi, ông nội và mọi người đâu rồi?” 

“Ra ngoài đi dạo rồi.” 

“Vậy cháu đi ra ngoài một lát, chút nữa dì nói với ông hộ cháu nhé.” 

Không đợi bà vú ngẩng đầu trả lời, Khúc Thanh Thanh đã đi ra khỏi cửa chính.

Bà vú nhìn theo bóng lưng Khúc Thanh Thanh, không khỏi cau mày. 

Vừa mới thấy cô chủ đã tốt lên, sao lại trở về thói cũ, suốt ngày ra ngoài với đám bạn bè chẳng ra gì?

 Bà thầm nghĩ trong lòng – thảo nào Phó tiên sinh không thích cô chủ.

Khúc Thanh Thanh không hề hay biết suy nghĩ của bà vú. 

Cô ra khỏi khu dân cư, bắt một chiếc taxi đến cửa quán cà phê. Lần này, cô đã dùng điện thoại để thanh toán, đưa mã QR cho tài xế quét. 

Xuống xe, cô đi thẳng lên tầng hai của quán cà phê, đến chỗ hẹn là bàn số 36. Cô thấy Dương Hướng Thành đã ngồi sẵn ở đó.

Hắn ta cố ý ăn diện, trông bảnh bao, đang nhàn nhã nhìn xuống dưới và nói chuyện điện thoại:

“Anh và con ngốc đó chỉ là chơi bời qua đường thôi, em yên tâm đi. Cô ta chỉ là đang dỗi hờn, lát nữa gặp anh thì sẽ hết giận. Sẽ không quá một tháng là cô ta sẽ ly hôn với chồng thôi.”

Khúc Thanh Thanh nghe thấy vậy thì lên tiếng:

 “Ai ly hôn với chồng của ai thế?” 

Nghe thấy giọng nói quen thuộc, Dương Hướng Thành quay đầu lại, thấy một người phụ nữ xinh đẹp, kiều diễm. Trong mắt hắn ta lập tức hiện lên vẻ kinh ngạc, hắn hỏi:

 “Cô là…?” 

“Anh nói xem tôi là ai?”

 Khúc Thanh Thanh hơi nhướng mày hỏi.

 Giọng nói này là… Khúc, Khúc, Khúc Thanh Thanh sao?! Dương Hướng Thành sững sờ, mặc kệ đầu dây bên kia đang nói gì.

 Hắn ta ngây người nhìn cô.

Trước đây hắn chỉ quen Khúc Thanh Thanh qua những lần trang điểm kỳ quặc của cô. Thật sự rất xấu. 

Hắn ta chỉ nhắm mắt nói những lời ngọt ngào với cô vì số tiền ly hôn hàng trăm triệu của Phó Thương Niên. 

Trong lòng hắn cảm thấy vô cùng ghê tởm. Hắn không ngờ Khúc Thanh Thanh lại xinh đẹp đến vậy.

 Không còn lớp trang điểm dày cộm che phủ, làn da cô trắng mịn, ngũ quan vô cùng tinh xảo. Đặc biệt là đôi mắt, như được lau đi lớp bụi mờ, trở nên trong veo và sáng ngời. 

Cô mặc chiếc áo len dệt kim màu vàng nhạt ôm eo, váy thẳng màu xanh đen, đi đôi bốt ngắn cùng tông màu vàng nhạt rất hợp thời trang. 

Mái tóc dài được búi lỏng phía sau đầu, vài lọn tóc nhuộm cũng ẩn vào trong mái tóc đen. 

Cả người cô toát lên vẻ cao quý, dịu dàng nhưng không kém phần tinh nghịch. Hắn chưa từng thấy người phụ nữ nào đẹp đến thế. 

Đây, đây thật sự là Khúc Thanh Thanh sao?

“Thanh, Thanh Thanh?” Dương Hướng Thành lắp bắp gọi. 

“Là tôi đây, chính là ‘con ngốc’ mà anh vừa nói đấy.” 

“Không phải.” Dương Hướng Thành lúc này mới ý thức được nội dung cuộc gọi của mình đã lọt vào tai Khúc Thanh Thanh. 

Hắn vội vàng giải thích: “Thanh Thanh, em đừng hiểu lầm, người anh nói không phải em, không phải em đâu.”

 “Vậy anh nói là ai?” Khúc Thanh Thanh hỏi. 

Dương Hướng Thành nhất thời không trả lời được. 

Sau lưng lại chửi một người phụ nữ yêu anh là con ngốc.”

 Giọng Khúc Thanh Thanh đầy sự khinh thường: “Đúng là anh mà, Dương Hướng Thành.”

Mặt Dương Hướng Thành lúc đỏ lúc trắng. 

Điện thoại vẫn chưa cúp, một giọng phụ nữ vang lên: 

“Hướng Thành, Hướng Thành, Khúc Thanh Thanh đến rồi à?” 

Hắn hoảng hốt cúp máy, nhìn về phía Khúc Thanh Thanh. 

Khúc Thanh Thanh cười nhẹ:

 “Dương Hướng Thành, giữa chúng ta hoàn toàn kết thúc rồi.” 

Khúc Thanh Thanh quay người định đi.

 “Thanh Thanh.” Dương Hướng Thành giơ tay muốn kéo cô lại. 

Khúc Thanh Thanh quay đầu nhìn hắn ta một cái. 

Dương Hướng Thành sợ hãi lùi lại một bước. 

Hắn vẫn còn nhớ cái tát và cú đá vào “chỗ hiểm” của Khúc Thanh Thanh ngày hôm qua, đến giờ vẫn ám ảnh.

 Hắn nghi ngờ Khúc Thanh Thanh biết võ, không dám manh động, vội vàng nói: 

“Thanh Thanh, em đừng đi, nghe anh giải thích, nghe anh giải thích đã.”

 “Được thôi, anh nói đi.” Khúc Thanh Thanh đột nhiên dừng lại. 

Dương Hướng Thành thở phào nhẹ nhõm. 

Hắn nghĩ Khúc Thanh Thanh vẫn còn yêu hắn. 

Chỉ cần một câu nói mà cô đã chịu dừng lại nghe giải thích. 

Vậy thì tiếp theo hắn chỉ cần bịa ra vài lời, người phụ nữ Khúc Thanh Thanh này lại sẽ một mực tin hắn. 

Trước đây, hắn chê Khúc Thanh Thanh xấu xí, đã lên kế hoạch sau khi có được số tiền ly hôn của Phó Thương Niên thì sẽ đá cô đi ngay lập tức. 

Thế nhưng hôm nay, nhìn thấy gương mặt thật của Khúc Thanh Thanh, hắn ta thực sự rung động.

Nói thật, hắn không nỡ rời xa cô nữa rồi. 

Hắn nghĩ, sau này nuôi cô cũng không phải là không thể. 

Nghĩ vậy, trong lòng hắn ta không khỏi dâng lên sự đắc ý và mong đợi.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play