Buổi chiều, tiếng còi của cán bộ ghi công vang lên, đã đến giờ tan làm.
Sở Việt Xuyên kéo một chiếc xe cải tiến hai bánh đến, chất lõi ngô vào túi da rắn, xếp hai túi vào hai bên xe, rồi chất thêm vào giữa. Khi đầy xe, anh lại chất thêm năm, sáu túi lên trên và dùng dây thừng buộc lại. Sở Vị nhìn thấy đống ngô cao hơn cả mình, mới biết trọng lượng lúc trưa chỉ là một phần nhỏ.
“Cùng về nhé, đến nơi em về nhà trước, anh sẽ đưa ngô đến sân đập lúa của đội,” Sở Việt Xuyên nói với Sở Vị. Tiếp xúc lâu, Sở Việt Xuyên đã phát hiện ra rằng, chỉ cần nói chuyện hơi chậm một chút, Sở Vị cũng có thể hiểu mà không cần viết chữ.
Nửa ngày nay Sở Vị cũng không hề lười biếng. Chân không được nghỉ ngơi nên không còn là của mình nữa. Cảm giác mỏi nhừ và đau nhức tăng thêm.
“Được, vậy em sẽ về làm cơm ngon chờ anh về,” Sở Vị không khách sáo nữa, viết một dòng chữ cho Sở Việt Xuyên.
Sở Việt Xuyên kéo xe ở phía trước, Sở Vị đẩy ở phía sau. Hai người đẩy xe đến gần đội hai, Sở Việt Xuyên bảo Sở Vị về nhà trước. Chỉ khi thấy Sở Vị đã vào nhà, Sở Việt Xuyên mới thu lại ánh mắt, tiếp tục kéo xe.
Sau khi dỡ ngô xuống, Sở Việt Xuyên vẫn chưa yên tâm, cố tình đi vòng qua nhà Sở Vị để liếc nhìn. Anh thấy dưới ánh chiều tà mờ ảo, trên nền tường đất màu vàng, ông nội đang ngồi trên ghế dưới mái hiên, bưng chiếc bát sứ uống nước, trên mặt tươi cười. Cậu em trai như một chú chó con, lượn quanh một bóng người gầy gò.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT